Chương 257

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 257

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chức Vụ vẫn chưa hồi thần.
Nàng vốn luôn thông quá Cố Tuyên Thanh để tưởng nhớ huynh trưởng của mình, bây giờ người ấy thực sự là ca ca của nàng, tɾong phút chốc nàng không thể h0àn toàn tin tưởng rằng… Cố Tuyên Thanh và huynh trưởng đã mất của nàng là cùng một người.
Dù sao mất rồi lại tìm thấy vốn dĩ luôn là chuyện khó mà tin được.
Chức Vụ như rơi vào trạng thái trống rỗng, khuôn mặt không biết nên nở nụ cười hay nên tỏ ra đau buồn vì sự cửu biệt gặp lại.
Nàng ngẩn ngơ tại chỗ, lần đầu tiên cảm thấy tay chân luống cuống.
“Ca ca còn biết…”
“Trong khoảng thời gian muội muội hôn mê, Cố Phán Thanh đột nhiên thay đổi tính cách, trở nên giống hệt như muội…”
Cố Tuyên Thanh hiểu rấtrõ tính cách của Cố Phán Thanh, nhưng so với Cố Phán Thanh thì y càng hiểu rõ muội muội của mình hơn.
Y lớn lên cùng với Chức Vụ, thậm chí nàng do một tay y chăm sóc.
Hơn nữa muội muội luôn có tình cảm lưu luyến với y, khi Cố Tuyên Thanh nhớ lại tất cả, sao có thể ngu ngốc đến mức không cảm nhận được gì?
Y đã chứng kiến Chức Vụ chết một lần, suýt nữa… lại chứng kiến nàng chết lần thứ hai.
“Chức Vụ, người thật sự mất rồi lại tìm thấy, là ca ca đây…”
Trên đời có nhiều chuyện kỳ lạ, nếu là người lạ thì có lẽ Cố Tuyên Thanh cũng sẽ nghi ngờ.
Nhưng đó là muội muội của y.
Y sẽ không nhận nhầm.
Y nhìn chăm chú ngũ quan thiếu nữ, lần này sẽ không bao giờ nhận nhầm muội muội mình nữa.
Nhưng tɾong đôi mắt đen láy của nàng dần dần xuấthiện màn sương mờ, dù cố gắng siết chặt tay để kiềm chế, cũng khó có thể kìm nén những giọt lệ.
Nàng quay đầu đi, giọng nghẹn ngào gọi, “Ca ca?”
Cố Tuyên Thanh gật đầu, cầm khăn tay lau đi những giọt nước mắt của nàng.
“A Vụ, ca ca đây.”

Trong phòng, huynh muội xúc động nhận lại nhaụ
Nhưng bên ngoài, tɾong phủ lại đột ngột xuấthiện một đội nhân mã.
Những người này không nói gì đã bắt giữ Hòa Y đang canh gác bên ngoài.
Quản sự thấy vậy, mồ hôi trên trán lập tức lăn xuống như hạt đậu, “Đồ Hề lớn nhân, sao ngài lại đến đây…”
Trong phủ này, ngày thường chỉ cần một thân tín bên cạnh thiên tử đến thôi đã đủ bận rộn rồi, hôm nay lại đến tận hai người, thật giống như có chuyện không hay sắp xảy ra.
Đồ Hề lạnh lùng nói “Chuyện này không cần làm kinh động đến chủ tử của ngươi.”
“Ngươi dám nói một lời thử xem, cái lưỡi của ngươi sẽ không qua khỏi đêm nay đâụ”
Lời y vừa dứt, sắc mặt của tên quản sự lập tức trắng bệch.
Phục tùng chủ nhân và phụctùng thiên tử, rõ ràng thiên tử có quyền uy tuyệt đối hơn chủ tử của họ.
Võ công của Hòa Y chỉ để rèn luyện thân thể, đối mặt với những người tɾong cung thì sự phản kháng của nàng chẳng khác gì đang diễn xiếc, người khác thậm chí không thèm động thủ với nàng.
Hòa Y là người có tính cứng rắn, dù ở thế yếu cũng không dễ dàng khuất phục̶.
Cho đến khi nàng bị đẩy vào lớn đïện, mới biết mình đã chọc giận ai.
“Thì ra là tiểu quận chúa đã đi tìm viện binh…”
Đồ Hề liền quay sang Hạnh Ngọc, nói “Quận chúa, ra tay đi.”
Hạnh Ngọc cứng đờ tại chỗ.
Đồ Hề lại nói “Nếu Quận chúa không ra tay, để chúng ta động thủ thì có thể sẽ có những hành động ma͙nh hơn…”
“Không cẩn thận mà làm tổn thương Quận chúa, mất một ngón tay hoặc đoạn cánh tay nào đó cũng không phải là chuyện không thể xảy ra.”
Hòa Y thấy người này quá ngang ngược, lập tức không nhịn được xen vào “Ta có tiền, phải tốn bao nhiêu mới mua chuộc được ngươi?”
Đồ Hề lạnh lùng liếc nhìn nàng, giọng châm chọc, “Muốn mua chuộc ta? Vậy ngươi có bao nhiêu tiền?”
Hòa Y liền tháo túi tiền bên hông, đổ ra một đôi vòng bạc, giọng nói có chút kiêu ngạo, rõ ràng là muốn kéo dài thời gian.
“Dù hiện giờ chỉ có đôi vòng bạc này là có giá trị, nhưng tiểu thư nhà ta vì ta mà bao nhiêu tiền cũng sẵn lòng trả, không bằng ngươi ra giá đi?”
Ánh mắt Đồ Hề lạnh lẽo nhìn nàng, chiếc roi tɾong tay vung lên quất bay túi tiền của nàng.
Hòa Y ngẩn người tɾong giây lát, sau đó lập tức tức giận, muốn xông lên phía trước nhưng bị các cấm vệ khác giữ chặt.
“Vòng tay hỏng cũng được, nhưng nếu túi tiền mà tiểu thư tặng ta cũng bị hỏng, ta sẽ liều mạng với các ngươi…”
Lời nàng chưa nói hết thì thấy chiếc túi mà nàng cực kỳ trân trọng rơi vào tay một nam nhân khác.
Hòa Y ngước mắt lên, nhìn thấy một nam nhân cao lớn xa lạ.
Ngoài miện phụcđen tuyền xa hoa, vẻ ngoài tuấn mỹ của y cũng khiến người ta dễ dàng nhận ra thân phận đặc biệt của y tɾong đám người này.
Hòa Y lắp bắp, “Ngươi… ngươi là ai?”
Đôi mắt thâm trầm của Yến Ân nhìn chằm chằm vào họa tiết trên túi tiền.
Hình như y đã xem xét rấtlâụ
“Chiếc túi này… ở đâu ra?”
Trong tay Yến Ân có một chiếc túi gấm, là thứ mà Chức Vụ đã tặng cho Tống Diệu Sinh.
Họa tiết thêu trên túi này gần như giống hệt với chiếc túi gấm đó.
Y nhìn thấy những họa tiết quen thuộc trên đó, thậm chí có thể đoán được rằng thiếu nữ ấy vì chỉ học được vài kiểu mẫu nên khi thêu thứ khác cũng sẽ thêu những bông hoa nhỏ mà nàng giỏi nhất.
Trong lòng Hòa Y nhảy dựng, bỗng cảm thấy không ổn, ngoài miệng lại nói “Cái… cái túi này là của ta.”
Hoàng đế nhìn chằm chằm vào nàng, giọng điệu càng thêm lạnh lùng, “Không đúng.”
Rõ ràng vừa rồi nàng không nói như vậy.
Dù Hòa Y có chậm hiểu đến đâu cũng nhận ra điều gì bất thường, sắc mặt dần trở nên khó coi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận