Chương 258

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 258

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Thanh Dương lại gật đầu, cho Yến Tuyền thêm một chút dũng khí, Yến Tuyền gật đầu đồng ý, Tiêu Cửu Uyên lập tức cho người mang pháp khí tới.
Một chiếc áo cà sa lộng lẫy, một chiếc trống lục lạc với hình thù kỳ lạ và một chiếc kèn xương ống chân.
Tống Thanh Dương thì thầm với Yến Tuyền: “Kia là chiếc áo cà sa được làm từ da người, bên trong chứa đầy kinh văn, muội muốn dùng pháp thuật đả thương hắn ta cũng không dễ dàng đâu. Chiếc trống lục lạc kia được làm từ đầu lâu và da người của một vị cao tăng, chứa đựng những trăn trở một đời của vị cao tăng đó. Tu vi và bản năng con người một khi được kích động thì có thể trực tiếp đánh vào trái tim của họ. Cái này khá lợi hại, nhưng muội không cần phải lo sợ, muội không còn là con người nữa nên sẽ không bị những thứ đó ảnh hưởng. Chiếc kèn xương ống chân kia dùng để lùa những yêu ma quỷ quái mà bọn họ thờ cúng, bọn họ dùng quỷ để đối phó với Huyền Thanh, rất có thể cũng sẽ dùng quỷ để đối phó với muội. Những con quỷ mà Mật Tông thờ cúng không giống với những con quỷ bình thường, phương pháp thu phục cũng không giống nhau. Khi nào cảm nhận thấy có điều gì đó không ổn, muội hãy dùng lửa phượng hoàng.”
Lửa phượng hoàng hay còn gọi là lưu ly tịnh hoả – ngọn lửa của niết bàn, là một trong mười ngọn lửa thiêng thời thượng cổ, có thể thiêu rụi mọi linh hồn tà ma.
Yến Tuyền khẽ gật đầu, đi đến trước mặt Lạt Ma, những người khác cũng tự động lui về một khoảng, nhường chỗ cho hai người tỉ thí.
Lạt Ma niệm ‘A di đà phật’ rồi để Yến Tuyền ra tay trước, làm dáng vẻ như một vị hoà thượng đức độ. Thế nhưng Yến Tuyền lại không hề đón nhận, nàng khoanh tay, đứng im nhìn chằm chằm vào hắn ta.
Lạt Ma thấy vậy liền hành lễ Phật với nàng rồi nói: “Nữ thí chủ, đắc tội rồi.”
Nói xong hắn ta bắt đầu thổi chiếc kèn xương ống chân.
Khi sự chú ý của mọi người tập trung vào tiếng kèn thê lương và u ám, rất nhiều tiểu quỷ lặng lẽ xuất hiện trong đám đông, tất cả đều nhào tới tấn công Yến Tuyền.
Yến Tuyền sớm đã có sự chuẩn bị nên nhanh chóng phát hiện ra dấu vết của lũ tiểu quỷ, thế nhưng nàng không thể xác định được đâu là bản thể thật sự của tiểu quỷ trong vô số những con tiểu quỷ ở đâu, chỉ có thể né sang một bên tránh đi.
Né tránh được vài lần, Yến Tuyền chợt nhớ ra điều gì đó, một con diều hâu bay lên bệ thờ và ngồi xuống bên cạnh Phật Tổ của bọn chúng.
Lạt Ma dù có lợi hại đến đâu chắc cũng không dám xua đuổi tiểu quỷ ngồi trên bàn thờ Phật nhà mình đâu nhỉ?
Quả nhiên, lũ tiểu quỷ vây xung quanh Phật nhe răng nhếch mép, miệng thốt ra những lời độc địa nhưng không dám xông lên.
Yến Tuyền từ trên cao nhìn xuống, quan sát chuyển động của đám tiểu quỷ, nàng không tin là mình không tìm ra được bản thể của chúng. Lạt Ma thấy vậy là biết Yến Tuyền đã nhìn thấu được pháp thuật của mình, bèn nhanh chóng bỏ chiếc kèn xương ống chân xuống, cầm chiếc trống lục lạc bằng da người lên, vừa tụng kinh vừa đánh trống.
Tiếng trống vang lên từng chút từng chút một, như đánh thẳng vào lòng người, người nào nghe thấy thì đau lòng, rơi nước mắt, tất cả những người ở đó đều than khóc thảm thiết, tự động quỳ gối bái lạy trước Phật Tổ, chỉ có Tống Thanh Dương và Yến Tuyền không hề bị tác động.
Hai loại pháp khí đó đều không thể áp chế được nàng, Lạt Ma thấy vậy lập tức đổ mồ hôi hột, hai tay đánh chiếc trống da người càng lúc càng nhanh, tụng kinh cũng càng lúc càng gấp gáp, còn treo cả tràng hạt xương người quanh cổ.
Thế nhưng dù hắn ta có cố gắng thế nào đi nữa, Yến Tuyền vẫn thờ ơ, tiếng trống ấy ngược lại còn giúp nàng dễ dàng phân biệt được bản thể của tiểu quỷ hơn. Nàng giơ tay phải lên, biến ra một thanh kiếm Phong Linh, nhằm thẳng vào con tiểu quỷ kia mà chém.
Con tiểu quỷ hét lên một tiếng, hồn phi phách tán, những con tiểu quỷ khác cũng biến mất, cùng lúc đó, bức tranh Mật Tông treo trên tường bên cạnh cũng đột nhiên bốc cháy.
Ngọn lửa mang theo mùi thịt cháy, rõ ràng bức tranh không phải là giấy bình thường mà rất có thể nó được làm từ da người.
“Còn thủ đoạn nào nữa thì mau xuất chiêu đi!” Yến Tuyền lại nhảy lên bàn thờ Phật, nàng cảm thấy như vậy sẽ càng xúc phạm bọn chúng hơn.
Tiếng tụng kinh của Lạt Ma bỗng chốc im bặt, hắn ta không còn thanh tao lễ nghĩa như ban đầu nữa, ánh mắt hung ác cũng không thèm che giấu nữa, nhìn thẳng vào Yến Tuyền đang đứng trên bàn thờ Phật.
Lạt Ma suy nghĩ một lát rồi lại tụng kinh, lần này hắn ta không hề dùng đến pháp khí mà chỉ tụng kinh.
Yến Tuyền không biết hắn ta đang có âm mưu gì, nàng cẩn thận phòng bị, ngay cả chớp mắt cũng không dám.
Trừng mắt một hồi, đôi mắt nàng bắt đầu hơi khô, lúc này có một cơn gió không biết từ đâu thổi tới, mang theo làn khói xanh từ lư hương khiến nàng ngạt thở, không khỏi chớp mắt. Khi nàng mở mắt ra thì phát hiện bản thân không biết bằng cách nào đã thay thế vị trí của Phật Mẫu trong lòng tượng Phật, quần áo nàng xộc xệch, bị bức tượng Phật đó ôm chặt.
Chuyện đến nước này là sao? Yến Tuyền không kịp suy nghĩ nhiều, ngay lập tức muốn chạy trốn, nhưng dù có di chuyển thế nào cũng không thể thoát ra khỏi vòng tay của tượng Phật, như thể bọn họ phải ôm chặt và hợp nhất với nhau như vậy.
Lúc ấy Yến Tuyền mới nhận thức được rằng việc nàng đứng trên bàn thờ Phật cũng không khác gì so với những vật tế phẩm, có thể Lạt Ma đã dùng thủ đoạn nào đó biến nàng thành vật tế, hiến tế nàng cho Phật Tổ của bọn chúng.
Đang suy nghĩ thì tượng Phật đột nhiên cử động, sáu cánh tay thò ra, cái thì giữ chặt tay nàng, cái thì túm lấy chân nàng, cái thì lại luồn vào trong y phục, chạm vào những bộ phận nhạy cảm của nàng.
Thấy mình sắp thất thủ, không thể đối phó được nữa, Yến Tuyền lập tức phóng ra lửa phượng hoàng, bao bọc toàn bộ tượng Phật trong lửa phượng hoàng của mình.
Ngọn lửa bùng cháy hừng hực, nhanh chóng thiêu rụi toàn bộ tượng Phật, tượng Phật phát ra một tiếng thét chói tai rồi lập tức biến thành một đống tro tàn. Lạt Ma đang tụng kinh ở dưới đất cũng phun ra một ngụm một tươi, chưa kịp kêu cứu thì đã ngừng thở.
Những người có mặt ở đó đều hét lên kinh ngạc, các Lạt Ma loạn thành một đống, vội vàng dập lửa cứu đất, cứu người.
Yến Tuyền nhảy từ trên bàn thờ xuống, chỉnh trang lại y phục, bình tĩnh nói: “Tiêu thế tử, thắng bại đã phân, tà bất áp chính.”
Tiêu Cửu Uyên như bị rút cạn sức lực, ngã gục xuống đất, không biết trả lời thế nào, mãi sau mới chịu mở miệng, cho người mang thi thể Huyền Thanh ra trả lại cho bọn họ.
Sau khi giúp linh hồn Huyền Thanh trở về đúng vị trí, Yến Tuyền nói với mọi người: “Vừa rồi đã kể cho mọi người nghe câu chuyện Quy Tông trảm xà, Nam Tuyền trảm miêu, sát sinh chứng Phật. Bây giờ ta sẽ kể cho mọi người một câu chuyện khác.
Đầu tiên là câu chuyện về Pháp sư Huyền Trang ở tiền triều, năm Trinh Quán thứ ba, ông đã đi về phía Tây để thỉnh kinh cầu pháp trong suốt mười bảy năm, một mình đi qua hơn năm mươi vạn dặm, một trăm một mười quốc gia, thu về tổng cộng sáu trăm năm mươi bảy bộ chân kinh. Đường Thái Tông khi gặp Pháp sư Huyền Trang đã thuyết phục ông trở về với cuộc sống trần tục và quay lại làm quan, thế nhưng Pháp sư Huyền Trang lại khéo léo từ chối, sau đó ở lại chùa Hoằng Phúc ở Trường An để dịch kinh và đã dịch đến bảy mươi lăm bộ chân kinh, truyền bá rộng rãi cho hậu thế, ân trạch cho thiên hạ.
Câu chuyện thứ hai và thứ ba chắc mọi người cũng đã từng nghe qua, Thích Ca Mâu Ni đã trải qua vô số lần kịch kiếp, có kiếp thì vì để cứu con bồ câu trắng mà đã tự hy sinh thân xác để cắt thịt cho một con lớn bàng đang đói khát. Có kiếp thì nhìn thấy hổ mẹ và hổ con bị đói, hổ mẹ muốn ăn thịt hổ con để thoả mãn cơn đói của mình, để cứu nó mà Thích Ca Mâu Ni đã chọn cách dùng chính cơ thể mình để làm đồ ăn cho con hổ đói, sau đó ngài đã lập tức trở thành Phật.
Câu chuyện thứ tư mọi người cũng không còn xa lạ gì, trong Kinh Địa Tạng Bổn Nguyện có ghi chép lại, Địa Tạng Bồ Tát từng nói ra ý nguyện to lớn của mình trước mặt Thích Ca Mâu Ni, rằng ‘Ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục? Chỉ khi nào tất cả chúng sinh đều được cứu độ thì mới có thể thành Bồ Đề. Địa ngục chưa trống rỗng, ắt chưa thể thành Phật.’
Địa Tạng Bồ Tát và Thích Ca Mâu Ni đều từng sát sinh chứng Phật, nhưng tại sao sự sát sinh của họ lại không hề gây ra tranh cãi? Bởi vì thứ mà họ giết là chính mình, không phải mèo, không phải rắn, không phải muôn dân. Họ xả thân cầu pháp, xả thân cứu độ chúng sinh, họ hy sinh bản thân mình chứ không phải là người khác.
Pháp sư Huyền Trang xả thân cầu pháp cũng là hy sinh bản thân mình chứ không phải người khác, kẻ giết người để hiến tế giống như Mật Tông hoàn toàn là ác quỷ đội lốt Phật, tự phong là Phật, có khác gì so với những thứ tà ma quỷ quái đâu? Mọi người cầu nguyện với bọn chúng, những gì nhận lại được chỉ có sự lừa gạt và sa đọa mà thôi.”
Lời nói của Yến Tuyền đanh thép đến mức tất cả những người đang có mặt ở đó đều phải im lặng, ngay cả gió dường như cũng lặng im, trầm ngâm nghe nàng giảng giải kinh Phật.
Ở trên bàn thờ Phật có một vài bức tượng khổng lồ chưa bị đốt cháy, giờ đây ở trước mặt Yến Tuyền lại như mất đi uy thế ban đầu, như thể đã cúi đầu trước sự xưng thần của nàng.
Một lúc lâu sau, trong đám người có người thở dài: “Phật vốn không có tướng mạo mà ngài lấy tướng mạo của chúng sinh làm tướng mạo của ngài. Người hướng thiện thì Phật thiện, người làm điều ác ắt Phật sẽ xấu xa, tâm sinh tướng cả thôi…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận