Chương 258

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 258

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hiện tại vẫn còn sớm, anh đi dạo với em.”
LÔn Điềm gật gật đầu, duỗi tay chỉ về phía trước: “Ở chỗ kai có trạm giao thông công cộng, có tuyến xe buýt số 47 giúp chúng ta trực tiếp quay về nội thành.”
“Em vẫn thường ngồi xe như vậy?” Anh đi song song với cô.
Cách bao tay xù xù, Ôn Điềm xoa xoa chiếc mũi chẳng biết vì lạnh hay vì nguyên nhân gì khác mà đỏ bừng lên, mỏi nhừ…
“Rất tiện, cũng rất rẻ, đi một chuyến chỉ tốn mấy đồng.”
Hai người dùng chân ở trước trạm chờ xe. Xung quanh không có người khác.
Ôn Diệc Tư cúi đầu ho khan vài tiếng, hệt như cuối cùng cũng không nhịn được ngứa ngáy trong cổ họng.
Ôn Điềm quay đầu nhìn anh, cuối cùng vẫn không nhịn được dựa qua, duỗi tay vỗ vỗ lưng anh.
“Anh bị cảm ư?”
“Có chút.” Anh lại kéo khẩu trang lên trên mặt chút, giương mắt nhìn về phía đường cái.
Ôn Điềm nhìn thấy vẻ đỏ bừng không bình thường trên mặt anh, vốn định duỗi tay sờ xem có phải anh đang phát sốt hay không, nhưng bàn tay mới vừa vươn ra đã phát hiện trên tay còn đeo bao tay
Cô lại duỗi một bàn tay khác ra, dùng tay kéo đầu anh xuống, nhón chân áp lên, dùng chính trán mình cọ lên trán anh.
Trong lúc nhất thời, cảm xúc ấm áp trên làn da khiến tim cô đập hơi nhanh.
Hô hấp của anh cách cô vô cùng gần. Ôn Điềm nuốt nước bọt một chút, mắt đối mặt với anh.
Từ khoảng cách gần, ánh mắt anh vẫn nhàn nhạt như trước, hiện ra cảm giác thông thấu.
Dưới ánh mặt trời mãnh liệt, màu mắt kia trông càng xinh đẹp hơn.
Đột nhiên Ôn Điềm cảm thấy khổ sở. Cô thả lỏng anh ra, lại đứng trở về vị trí, nhìn xe buýt đang chạy lại gần nhấc chân bước lên.
Cô xoát thẻ hai lần, xoay người nhìn Ôn Diệc Tư một cái rồi mới đi tìm chỗ ngồi xuống.
Ôn Điềm vốn định ngồi ở chỗ ngồi một người ở giữa như trước, nhưng chợt trong lòng giật thót, kịp phản ứng lại, cô lại đi xuống chỗ hai người phía sau ngồi xuống.
Cô ngồi ở vị trí kế cửa sổ, Ôn Diệc Tư cũng lại, ngồi xuống bên người cô.
Ôn Điềm không biết mình nên nói gì với anh. Đã quá lâu hai người không nói chuyện, từ sau vô số lần cô kể lể đau khổ kỳ vọng hi vọng được anh đáp lại, nhưng cuối cùng kỳ vọng chỉ đổi về thất vọng, cô đã mơ hồ có dấu hiệu muốn chạy trốn.
Tin nhắn trước đó cô gửi cho anh là từ đầu tháng…
Ôn Điềm quay đầu nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, tay nắm chặt chiếc tai nghe kia.
Trong lòng cô ấp ủ rất nhiều chuyện muốn nói với anh nhưng miệng lại không cách nào mở ra nổi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận