Chương 258

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 258

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mùi Nước Hoa Quen Thuộc
[Anh ta dám hôn mình thì mình sẽ đẩy anh ta xuống khỏi máy bay!]
Lâu Thính Tứ: “?”
Anh ta cười khẽ, dứt khoát xoay người ngồi xuống.
Khuôn mặt Kiều Sở Sở đỏ bừng, cô ngồi thẳng người dậy, ngoan ngoãn ăn dâu tây.
[Đây là ưu thế của đàn ông chín chắn sao? Mặc dù là một người cha thật sự lại không có hương vị của cha, hành động vẫn rất gợi cảm?]
Cô lặng lẽ liếc nhìn Lâu Thính Tứ.
Lâu Thính Tứ thoải mái mà dựa vào lưng ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cách gần như vậy Kiều Sở Sở mới phát hiện nước da của người đàn ông bình thường súng không rời tay này vậy mà vừa săn chắc vừa mềm.
Mũi cũng là kiểu mũi cong lên rất thanh tú.
Trong lòng Kiều Sở Sở thở dài: [Haiz, quả nhiên là ông trời thiên vị người đẹp, chỉ cần là người đẹp thì kiểu gì cũng hoàn mỹ.]
Khóe miệng Lâu Thính Tứ mơ hồ nhếch lên, nhắm hai mắt nghỉ ngơi.
Trên người anh ta đã dính mùi nước hoa của Kiều Sở Sở.
Là một loại mùi thơm không quá gay mũi.
Rất quen thuộc.
“Trên người cô xịt nước hoa gì vậy?” Anh ta vẫn nhắm mắt hỏi.
Kiều Sở Sở hơi nhớ lại một chút: “Gabrielle essence của Channel.”
Là một trong số những lọ nước hoa mà Lâu Nguyệt Tuyệt tặng cô cách đây không lâu.
Cô bổ sung thêm: “Chính là cái lúc trước Lâu Nguyệt Tuyệt tặng tôi, tôi rất thích, gần đây chỉ xịt nó, không ngờ rằng gu của em trai Lâu Nguyệt Tuyệt rất không tệ.”
Khóe miệng Lâu Thính Tứ hơi nhếch.
Thật ra cái Gabrielle này là anh ta chọn.
Cũng chỉ có lọ này là anh ta chọn.
Anh ta từ từ mở mắt ra, cười tới ẩn ý sâu xa: “Cảm ơn đã khen.”
Kiều Sở Sở cười xua tay: “Không cần khách sáo.”
Trong lòng cô tiếc hận: [Mỗi tội anh là kiểu dầu muối không ăn, nếu tôi nói gì anh chịu nghe cái đó thì tốt rồi, chuyện kẻ phản bội tôi vẫn phải nghĩ cách giúp anh mới được.]
Lâu Thính Tứ nhíu mày nhẹ đến mức khó thấy được: “Cô Kiều, chuyện kẻ phản bội cô vừa nói, tôi đã có ý tưởng rồi.”
Kiều Sở Sở giật mình một cái, tinh thần tỉnh táo: “Ý tưởng gì?”
Lâu Thính Tứ: “Tôi định báo ba chỗ cho ba tâm phúc của tôi lúc giao dịch, tôi nói cho bọn họ biết tôi đang trốn ở đó.
Ai tới giết tôi thì kẻ đó là phản bội.”
Đồng tử đen kịt của Lâu Thính Tứ có ý giết chóc u ám như sóng biển, nhưng giọng điệu ủa anh ta lại dịu dàng: “Cô cảm thấy được chứ?”
Kiều Sở Sở suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Hình như đây là cách đơn giản nhất, nhưng nếu như ba người bọn họ đồng thời tới tìm anh thì sao?”
Lâu Thính Tứ cười khẽ, quay đầu nhìn thẳng phía trước: “Không đâu, lúc làm ăn bọn họ sẽ canh giữ ở ba hướng để thuận tiện cho việc trợ giúp, sẽ không biết đối phương có động tác gì, chỉ có người có dã tâm mới có hành động.
Vậy nên cô yên tâm đi.”
Giọng điệu của anh ta mang theo bình tĩnh nắm chắc thắng lợi trong tay: “Nhất định tôi sẽ tìm được ai mới là gian tế phản bội tôi.”
Kiều Sở Sở nhìn sườn mặt tự tin của anh ta, tin tưởng gật đầu, kiên định nắm tay lại.
[Thật tốt quá!]
[Đại ca như Lâu Thính Tứ xứng đáng kiếm được tiền!]
[Nhưng mình thật sự không ngờ rằng trông anh ta xảo quyệt như thế, thế mà lại chịu nghe khuyên bảo, dễ xiêu lòng. Mình tùy tiện nói ấn đường anh ta biến thành màu đen mà anh ta cũng tin, còn vô cùng tin tưởng mình. Thì ra anh ta là một người đầu óc ngu si, tứ chi phát triển ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha]
Lâu Thính Tứ: “…?”

Lúc máy bay đáp xuống sân bay tư nhân ở nước F đã là bốn giờ ở Trung Quốc.
Nhưng ở nước F là mười giờ tối.
Lâu Thính Tứ khom người, nhẹ vỗ vai Kiều Sở Sở: “Cô Kiều, máy bay tới nơi rồi.”
Lông mày Kiều Sở Sở không nhíu lấy một cái, cô dựa vào ghế ngủ say.
Chất lượng giấc ngủ vô cùng tốt.
Tiếp viên hàng không mỉm cười hỏi: “Có cần tôi đánh thức vị khách này không?”
Lâu Thính Tứ xua tay, cởi cúc âu phục nói khẽ: “Không cần, tôi ôm cô ấy đi, tránh cho cô ấy tỉnh ngủ thì không ngủ được.”
Hai mắt tiếp viên hàng không tỏa sáng, cô ấy mím môi cười trộm, lùi về sau mấy bước, len lén nhìn hai người bọn họ.
Lâu Thính Tứ nhẹ tay nhẹ chân mà cởi dây an toàn của Kiều Sở Sở ra, đắp chăn lông trên máy bay cho cô, tiện tay lấy một cái chăn lông khác, thuần thục mà bao lấy đầu cô, giống như sợ cô cảm lạnh, trùm kín tất cả những chỗ có thể lộ ra, lúc này mới dịu dàng mà ôm cô lên.
Hả?
Lâu Thính Tứ hơi kinh ngạc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận