Chương 259

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 259

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô vẫn luôn cảm thấy, cho dù cô có nói mấy chuyện ấy ra anh cũng hoàn toàn không quan tâm.
– Đối với Ôn Điềm, khoảng thời gian trầm mặc này thật sự dày vò, thậm chí cô còn không hỏi anh định khi nào mới về, cũng không hỏi hiện tại anh đang sống ra sao.
Ôn Điềm rất sợ anh sẽ nói hiện tại anh còn chưa muốn trở về.
Cô không muốn mình chán ghét anh hơn.
Chiếc xe hơi giật giật, một đường đi từ vùng ngoại ô hoang vu tới nội thành cao lầu san sát.
Trên đường có không ít người lên xe, cũng có rất nhiều người xuống xe.
Lần này, xe đi gần một tiếng rưỡi mới tới điểm bọn họ muốn tới.
Ôn Điềm đón mặt trời ngủ thiếp đi, trong lúc ngủ có một lần xe giảm tốc hơi giật giật một chút.
Khi cô mở mắt, nghe được tiếng xe buýt mở cửa.
Trong xe có đầy người đang đứng, mà xe thì đang ngừng ở trạm gần trường lớn học.
Bóng cây rơi xuống trên xe và trên đường, hình thành những bóng mờ loang lổ, hình ảnh sạch sẽ như mới được gột rửa, sáng sủa lại trong vắt.
Ôn Điềm cảm giác được đầu mình đang gối trên vai anh. Cô không biết hai người đã gần nhau như vậy từ bao giờ, nhưng cảm giác này thật tốt.
Cô lại nhắm mắt lại, chỉ là tiếp sau đó cô không hề ngủ nữa, chỉ lẳng lặng cảm thụ loại kiên định không thể nói nên lời
này.
Trong thời gian ngồi trên xe, anh đã không nhịn được ho khan rất nhiều lần, mỗi lần cô đều có thể cảm giác được anh đang cố nén không khiến cơ thể mình run rẩy, cho nên cơn ho khan cũng kéo dài thật lâu.
Khi đến quảng trường, trên xe có rất nhiều người bước xuống. Cuối cùng Ôn Điềm cũng mở bừng mắt ra, duỗi tay vỗ vỗ đùi anh.
“Xuống xe thôi.”
“Ừm.” Anh cũng theo co cùng đứng dậy.
Đứng trên đường nhựa trải đầy hoa tuyết, Ôn Điềm trực tiếp đi về phía trước.
Bọn họ nghe được tiếng rao hàng qua loa của các cửa hàng bên đường, chân bước xuyên qua đám người, vòng mấy vòng.
Cuối cùng, Ôn Diệc Tư nhìn thấy được ký hiệu chữ thập của bệnh viện trung tâm cách đó một khoảng, mà Ôn Điềm thì vẫn đang bước về phía trước.
“Đi đâu vậy?” Cuối cùng anh cũng mở miệng hỏi một câu.
Ôn Điềm quay đầu, chớp chớp mắt nhìn anh: “Bệnh viện nha.”
Anh trầm mặc một hồi sau đó lại giơ tay lên đè xương sườn, ho khan vài tiếng: “Anh không sao.”
“Anh họ tới phổi đều đau còn không biết xấu hổ nói mình không sao?”
Dưới sự kiên trì của Ôn Điềm, cuối cùng Ôn Diệc Tư cũng theo cô bước về phía trước.
Dù là thời điểm nào, trong bệnh viện vẫn đông người.

Bình luận (0)

Để lại bình luận