Chương 259

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 259

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Địch Ý
Thấy Kiều Sở Sở cả ngày nhảy tới nhảy lui, có tinh thần và sức lực dùng mãi không hết, không ngờ rằng lại nhẹ như vậy.
Anh ta ôm Kiều Sở Sở băng qua lối đi nhỏ.
Người bạn vừa ngáp vừa từ bên kia đi ra, nhìn thấy cảnh tượng này thì trợn tròn mắt: “Ôi chao đậu má?”
Lâu Thính Tứ cảnh cáo mà nhìn bạn, ôm Kiều Sở Sở xuống máy bay.
Bốn người và một đám đàn em đã chờ từ lâu, nhìn thấy Lâu Thính Tứ thì nhanh chóng chạy tới đón.
Gương mặt của người phụ nữ cao cao ở giữa giãn ra, cô ấy nở nụ cười, nhanh hơn ba người bên cạnh một bước: “Lão lớn!”
Tầm mắt cô ấy dời xuống, nhìn thấy Kiều Sở Sở thì nụ cười trên mặt bỗng nhiên cứng đờ.
Người đàn ông đeo kính thong thả tiến lên, nhìn thấy Kiều Sở Sở cũng hơi kinh ngạc, nhưng anh ta rất thông minh mà nhẹ giọng lại, nói: “Lão lớn, vị này là?”
Một người đàn ông vạm vỡ liếc nhìn Kiều Sở Sở, chế nhạo cong môi: “Bạn gái của lão lớn thôi, còn có thể là gì? Cũng không thể là con gái của lão lớn đúng không?”
Một ông lão trông có vẻ đã hơn sáu mươi cười khẽ, nhìn về phía người đàn ông đeo kính: “Nói tới thì, Chúc Trường Mệnh, cậu đã bao giờ thấy lão lớn mang theo cô gái nào tới gặp chúng ta, còn ôm trong ngực chưa?”
Chúc Trường Mệnh rất xấu hổ cúi đầu cười cười: “Chú Vương chú lại trêu cháu, chẳng phải cháu muốn nghe đáp án xác nhận từ trong miệng của lão lớn sao?”
Người phụ nữ bên cạnh mặt mày u ám, liếc nhìn Kiều Sở Sở không nói lời nào.
Kiều Sở Sở mơ mơ màng màng mở mắt ra, quan sát xung quanh.
Lâu Thính Tứ dịu dàng cúi đầu: “Dậy rồi à?”
Cô ngủ tới rất mờ mịt, xuống khỏi người Lâu Thính Tứ, chân còn có chút như nhũn ra: “Tới lúc nào vậy?”
“Vừa rồi.” Lâu Thính Tứ thuận tay khoác chăn lông cho cô: “Cô vừa tỉnh ngủ, đừng để bị lạnh, lên xe đi.”
Kiều Sở Sở ngáp một cái, ngơ ngác nhìn về phía bốn người phía trước.
Cả một đám đều rất cao, là dáng người Âu Mỹ điển hình, người phụ nữ gợi cảm mông vểnh đùi to lạnh nhạt nhìn cô.
Một người đàn ông da đen vai rộng đầu nhỏ cười như không cười nhìn cô từ trên xuống dưới.
Một ông lão mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn hiền lành gật đầu chào hỏi cô.
Cùng với… một người đàn ông đeo kính xem như tuấn tú cười tủm tỉm nhìn cô.
Kiều Sở Sở tỉnh táo một chút, ánh mắt bất giác nhìn người đàn ông đeo kính.
Hình như cô đã gặp người đàn ông này ở đâu rồi, nhưng nhất thời không nhớ ra là gặp ở chỗ nào.
[Trong bốn người này có một người là kẻ phản bội sao? Trông đều rất tốt mà.]
Kiều Sở Sở chú ý tới người phụ nữ vẫn luôn lạnh nhạt nhìn cô.
Người phụ nữ ôm tay trước ngực, nhìn cô từ trên xuống dưới, dường như trong lỗ mũi phát ra một tiếng hừ, không chút che giấu mà trợn trắng mắt với cô.
Kiều Sở Sở: “…”
[Mình không biết ba người đàn ông này có phải kẻ phản bội hay không, nhưng mình cảm thấy nhất định cô gái này không phải, bởi vì rõ ràng cô ấy thích Lâu Thính Tứ, hơn nữa đã coi mình thành tình địch.]
[Nhưng hình như vừa rồi Lâu Thính Tứ ôm mình ra ngoài đúng không?]
Kiều Sở Sở muộn màng nhận ra, cuối cùng cũng tỉnh táo lại: [Bà mẹ nó! Anh ta không đánh thức được mình dậy sao? Chẳng lẽ mình lại ngủ như lợn chết rồi hả? Vậy thì xấu hổ quá rồi!]
Cô lén lút nhìn về phía người phụ nữ.
[Đừng bảo là trong mắt cô ấy, mình chính là loại người chỉ biết ợ sữa, đánh rắm sữa, khóc hu hu đòi ôm đấy chứ?]
[Á! Anh danh cả đời của mình! Mất mặt muốn chết!]
Lâu Thính Tứ: “…”
Lâu Thính Tứ nhìn về phía người phụ nữ, trầm giọng nói: “Tống Ngọc.”
Người phụ nữ theo phản xạ có điều kiện mà thẳng người lên: “Vâng.”
Lâu Thính Tứ nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Vị này là em gái của bạn tôi Kiều Sở Sở, cô Kiều, cô gọi cô ấy cô Kiều là được, chăm sóc cô ấy, cô ấy không biết tiếng Pháp.”
Tống Ngọc nhíu mày, đi tới trước mặt Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở cảm giác như bị một ngọn núi lớn dí sát mặt, cúi đầu nhìn giày của cô ấy.
Bốt Martin đế bằng.
[Mẹ kiếp! Chị em này tuyệt đối một mét tám!]
Tống Ngọc vươn tay: “Xin chào, tôi là Tống Ngọc.”
Kiều Sở Sở cẩn thận nắm lại: “Xin chào, Kiều Sở Sở.”
Tống Ngọc dịch người ra, ra hiệu cho cô: “Mời.”
Kiều Sở Sở câu nệ đi lướt qua cô ấy, hít sâu nhiều lần.

Bình luận (0)

Để lại bình luận