Chương 259

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 259

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhắm mắt làm ngơ trước những giọt nước mắt của cô.
So với người đàn ông dịu dàng tɾong cuộc làm t̠ình khi nãy thì ông lúc này khác h0àn toàn.
Nhưng Tần Lộ Lộ không còn ngạc nhiên trước khuôn mặt thật của Triệu Thanh Yến nữa.
Cô đã nhận ra từ lâu rằng khía cạnh dịu dàng của Triệu Thanh Yến chỉ là tạm thời và có chọn lọc, ít nhất là đối với cô.
Người đàn ông này có hàng ngàn chiếc mặt nạ, đừng bị vẻ ngoài của ông đánh lừa.
Ông có thể lớn tiếng giận dữ, cũng có thể lạnh lùng như băng. Một khi không có tâm trạng dỗ dành thì ông cũng không khác gì những người đàn ông khác.
“Cứu ông ta đi, con xin bố đấy.” Tần Lộ Lộ nhắm mắt lại “Bố muốn gì con cũng sẽ đồng ý xuôi the0.”
Cuối cùng thì mũi tiêm vào người Triệu Thanh Quân mới nãy cũng có tác dụng͟͟. Ông ta dần dần bình tĩnh lại, buồn ngủ, thở dốc, tay ͼhân co giật, trên trán đổ từng tầng mồ hôi.
Triệu Thanh Yến nhìn mọi thứ bằng ánh mắt lạnh lùng, thờ ơ như đang nhìn một đứa trẻ nhìn ông mình vậy.
Ông nhàn nhã giơ tay lên, một người đàn ông mặc đồ đen lập tức châm một điếu thuốc cho ông, như thể anh ta đang phụcvụ ông chủ của mình.
Những người đàn ông mặc đồ đen này trông không giống những người lính bình thường của đất nước họ chút nào, thậm chí họ còn có một vài khuôn mặt mang đậm nét phươռg Tây.
Tuy nhiên, họ đều đồng lòng hành động và trung thành, đều nghe the0 Triệu Thanh Yến.
Hóa ra Triệu Thanh Yến cũng có khía cạnh lớn ca một mình đảm đương một phía như vậy. Hóa ra ông không chỉ là phó lãnh đạo nhà họ Triệu, là quân sư phụ tá.
Hóa ra ông có thế lực của riêng mình. Ở một nơi nào đó, ông là người quyền lực nhất.
Tần Lộ Lộ càng cảm thấy ghê tởm người này.
Ẩn sâu như vậy, người đàn ông này thậm chí còn lừa dối Triệu Thanh Lương.
Ông thật sự tới đây để cứu Triệu Thanh Quân sao? Tần Lộ Lộ không ¢hắc chắn.
Triệu Thanh Yến không trực tiếp trả lời Tần Lộ Lộ, nhìn khung cảnh dần dần bình tĩnh lại, ông nhe0 mắt hút nửa điếu thuốc.
“Lộ Lộ, bố sẽ không làm tổn thươռg con đâụ” Ông nhìn cô và nói.
Đương nhiên là ông nhận thức được sự sợ hãi của cô đối với mình.
“Chẳng qua bố chỉ nghĩ con có quyền biết toàn bộ về bố.” Triệu Thanh Yến nói, dập tàn thuốc, tiến về phía trước hai bước, ngồi xổm xuống và ngang tầm mắt với Tần Lộ Lộ.
Ông ta khẽ mỉm cười nhìn cô, có phần cưng chiềụ Ông ta đưa tay lau nước mắt vương trên gò má cô, không để tâm tới sự tránh né của cô, ngón tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.
“Đừng khóc, bố sẽ đau lòng.”
Ông mới nói như thế Tần Lộ Lộ không dám động đậy gì nữa, cũng không dám khóc luôn. Cô không biết sắp tới ông định làm gì nữa.
“Chuyện của thằng ba con không cần phải để ý. Đây là vấn đề còn sót lại sau cùng, lần này bố tới để xử lý chuyện này.” Triệu Thanh Yến nói tiếp “Thằng ba sẽ đưa con vào mức nguy hiểm, mà bố thì vĩnh viễn không để cho chuyện này xảy ra. Cục cưng, bố…”
Ông nhìn cô, thật sự muốn nói ra ba chữ kia.
Nhưng ông ngừng lại.
Triệu Thanh Yến nhìn lướt qua Triệu Thanh Quân “Bố không nói dối con làm gì. Thằng ba đã từng phải trải qua vài chuyện không hay. Bố không ngờ chuyện mất trí nhớ lần này lại kích thích nó nhớ lại những chuyện mà nó không nên nhớ lại. Giờ bố sẽ giúp nó quên đi, sau này nó sẽ lại tiếp tục vui vẻ. Bố bảo đảm.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận