Chương 259

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 259

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giọng của Cố Tuyên Thanh như át giọng của Chức Vụ.
Ngay sau đó, bàn tay đang siết chặt cổ nàng chợt dừng lại rồi đẩy ma͙nh nàng ra xa.
Yến Ân nhìn thấy thiếu nữ run rẩy trốn vào lòng Cố Tuyên Thanh.
Vừa rồi khoảng cách giữa họ rấtgần, bầu không khí kỳ lạ như chỉ có hai người họ hiểu rõ.
Y chưa dùng nhiều lực nhưng trên cổ trắng nõn mỏng manh của mỹ nhân đã xuấthiện vài vết đỏ ửng.
Như là… dấu hôn.
Ngay cả phản ứng khi nàng rơi vào tay y cũng không giống như bị tổn thương.
Mà giống như… bị y khi dễ.
Vị đế vương thâm trầm như đang nhíu mày.
Không biết sao nàng lại có gan nghĩ y siết cổ nàng nhưng sẽ không làm tổn thương nàng…
Hay vì bản chất của nàng khi đối diện với nam nhân xa lạ sẽ lộ ra sự kiều mị từ tɾong xương cốt, h0àn toàn trái ngược với gương mặt thuần khiết như bông sen trắng của nàng.
Bầu không khí tɾong đïện cực kỳ ngột ngạt.
Rõ ràng Chức Vụ chưa chuẩn bị tâm lý cho cuộc gặp gỡ bất ngờ này.
Trong khoảnh khắc vừa rồi, nàng cũng the0 bản năng nghĩ rằng đối phương sẽ không làm hại mình.
Nhưng Cố Tuyên Thanh bên cạnh nàng lại không nghĩ như vậy.
Y như đối mặt với kẻ thù, âm thầm che chắn muội muội tɾong lòng mình ra saụ
“Bệ hạ, đây là biểu muội bà con xa của thần, xin bệ hạ hạ thủ lưu tình.”
Trong toàn bộ kinh thành, chỉ có Cố Tuyên Thanh là được tân đế cho vài phần mặt mũi.
Hiển nhiên cũng là vì y từng là ca ca của Cố Phán Thanh, là người mà nàng luôn tâm niệm bảo vệ.
Yến Ân không nói một lời, ánh mắt sâu thẳm hướng về phía mỹ nhân yếu đuối sau lưng Cố Tuyên Thanh, trầm giọng hỏi “Túi gấm này từ đâu ra?”
Khi đối diện với y, Chức Vụ đã vô cùng chột dạ.
Giờ đây thấy y hỏi mình, nàng cũng vờ như không quen biết y, cúi đầu khẽ đáp “Tâu bệ hạ… Túi gấm này là do dân nữ tự tay làm.”
Nàng chỉ nghĩ mình đã trả lời một câu hỏi bình thường.
Không ngờ rằng sau khi nàng nói xong, đôi mắt sâu thẳm của vị h0àng đế trước mặt càng trở nên khó lường, dán chặt vào nàng.
Nhưng ngay cả lúc này, Chức Vụ vẫn chưa nhận ra có điều gì không ổn.
Túi gấm nàng làm có vấn đề gì sao?
Chức Vụ chỉ nghĩ trước đây mình không biết nữ công, sau này vì muốn lợi dụng͟͟ Tống Diệu Sinh nên đã từng tự tay làm cho hắn một cái, sau đó hình như cũng không làm gì nữa…
Nàng nghĩ đến đây thì đầu óc đột nhiên cứng lại, ngón tay cũng nắm chặt hơn, lúc này mới mơ hồ nhận ra điều gì.
Khi học nữ công một cách vội vã, Chức Vụ không thể học được những hoa văn phức tạp, chỉ có thể thêu những thứ đơn giản, thậm chí thêm vào suy nghĩ của riêng nàng, khiến những hoa văn đó tuy không tinh xảo nhưng lại… rấtkhó tìm ra một mẫu thứ hai giống hệt.
Nhưng chẳng phải Tống Diệu Sinh đã chết rồi sao?
Túi gấm mà nàng tặng cho y, lẽ ra cũng đã… bị vứt bỏ ở xó nào rồi.
Tim nàng đập ngày càng nhanh.
Cố Tuyên Thanh thấy vậy liền nói “Biểu muội của vi thần kiến thức hạn hẹp, không dám mạo phạm bệ hạ… Vi thần xin phép đưa nàng xuấtcung trước…”
“Mang kim chỉ và khung thêu tớinan”
Giọng nói lạnh lùng thong thả của thiên tử ngắt lời Cố Tuyên Thanh.
Y ra lệnh cho cung nhân mang đến hai thứ này, rõ ràng là muốn Chức Vụ thêu tại chỗ.
Đến lúc này Chức Vụ muốn nói mình không biết thêu thì đã muộn.
Cung nhân dưới đïện làm việc rấtnhanh nhẹn, không bao lâu đã mang đủ dụng͟͟ cụ tới.
Dưới mệnh lệnh của Thiên tử, Chức Vụ chỉ còn cách căng da đầu ngồi xuống, bắt đầu thêu the0 yêu cầu của y.
Nàng bắt đầu thêu rấtchậm, Yến Ân lại nói “Nếu ngươi nói dối, Trẫm sẽ giết ngươi.”
Ngón tay Chức Vụ đang cầm kim chỉ bỗng cứng lại.
Trong lòng nàng như bị đè nén đến mức khó thở, sau khi do dự tɾong chớp mắt, nàng lặng lẽ đứng lên và nói “Bẩm bệ hạ, đúng là dân nữ đã không nói thật…”
“A Vụ…”
Cố Tuyên Thanh bên cạnh vội vã muốn ngắt lời.
Yến Ân lại lạnh lùng nhìn nàng và nói “Cũng sẽ giết cả người bên cạnh ngươi.”
Lời nói của Chức Vụ lập tức dừng lại.
Nàng ngước mắt nhìn y, ánh mắt như không thể tin được.
Cấm vệ quân rút thanh đao dài lạnh lẽo khỏi vỏ, chĩa thẳng vào cổ của Hòa Y.
Ánh mắt thâm trầm của Yến Ân từ từ lướt qua thân hình mảnh mai của nàng, ngay cả đầu ngón tay đang nắm chặt cũng không thoát khỏi tầm mắt của y.
Chức Vụ mím môi, lúc này mới ngồi xuống và bắt đầu thêụ
Cuối cùng nàng không dám thêu quá giống, nhưng cũng không dám thêu quá khác.
Khi h0àn thành một mẫu đơn giản, nàng nhìn cũng không chắc có giống hay không, nhưng thần kinh căng thẳng đến mức thái dương cũng đổ mồ hôi lạnh.
Nhưng kết quả cuối cùng không do nàng quyết định, nàng vẫn phải trình tác phẩm lên trước mắt thiên tử.
“Dân nữ đã thêu xong.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận