Chương 259

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 259

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

**

Đêm khuya, ánh đèn đường mờ ảo chiếu qua cửa sổ kính, hắt lên bức tường phòng khách căn hộ của Trần Hoài Tự, tạo thành những vệt sáng loang lổ. Ngôn Trăn ngồi trên ghế sô pha, chân gác lên bàn trà, tay ôm một cốc trà nóng, mắt chăm chú nhìn chiếc vòng tay hình bông hồng trên cổ tay. Ánh bạc lấp lánh dưới ánh đèn, khiến cô bất giác mỉm cười, nhưng rồi lại vội vàng che giấu bằng một cái hừ nhẹ.

“Ngôn Trăn, em định ngồi đó cả đêm à?” Giọng nói trầm thấp của Trần Hoài Tự vang lên từ phía bàn làm việc, nơi anh đang xem lại một xấp tài liệu. Anh ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua cô, mang theo chút ý cười khó nhận ra.

Ngôn Trăn giật mình, vội đặt cốc trà xuống, giả vờ bận rộn vuốt tóc. “Ai bảo tôi ngồi cả đêm? Tôi… tôi chỉ đang chờ anh trai, anh ấy bảo lát nữa sẽ qua đây mà.”

Trần Hoài Tự nhướng mày, gấp tài liệu lại, đứng dậy bước đến gần cô. “Ngôn Chiêu? Hắn nói tối nay bận họp, chắc không đến đâu.” Anh ngồi xuống bên cạnh, cách cô một khoảng nhỏ, nhưng đủ để cô cảm nhận được hơi ấm từ anh. “Thừa nhận đi, em chỉ muốn đến đây quấy rầy tôi.”

“Quấy rầy anh?” Ngôn Trăn lườm anh, giọng điệu kiêu kỳ. “Trần Hoài Tự, anh tự luyến vừa thôi! Tôi đến đây là vì… vì căn hộ của anh có view đẹp, được chưa?”

Anh bật cười, âm thanh trầm thấp khiến tim Ngôn Trăn khẽ rung. Anh nghiêng người, nhìn thẳng vào cô. “View đẹp? Vậy sao cả tối nay tôi chỉ thấy em nhìn cái vòng tay đó?”

Ngôn Trăn đỏ mặt, vội giấu tay ra sau lưng, nhưng động tác quá lộ liễu, khiến Trần Hoài Tự càng cười rõ hơn. “Tôi nhìn vòng tay thì liên quan gì đến anh? Đừng nghĩ bừa!” Cô cãi, nhưng giọng nói lại thiếu đi sự tự tin thường ngày.

Trần Hoài Tự không đáp, chỉ lặng lẽ đưa tay, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô, kéo ra trước mặt. Ngón tay anh lướt qua chiếc vòng, chạm nhẹ vào da cô, khiến cô bất giác rùng mình. “Đeo hợp lắm,” anh nói, giọng dịu dàng hiếm có. “Nhưng nếu em thích đến thế, lần sau tôi tặng cái khác, đẹp hơn.”

Ngôn Trăn chớp mắt, tim đập thình thịch. Cô muốn rút tay ra, nhưng bàn tay anh giữ chặt, không mạnh mẽ nhưng đủ để cô không thể kháng cự. “Ai cần anh tặng nữa?” Cô lẩm bẩm, quay mặt đi để che giấu gò má đang nóng lên. “Cái này… tôi đeo cho vui thôi.”

“Vui?” Trần Hoài Tự nhướng mày, nghiêng người gần hơn, giọng trầm xuống. “Ngôn Trăn, em thẳng thắn chút đi. Thích thì nói thích, tôi không cười em đâu.”

Cô cắn môi, đầu óc xoay chuyển tìm cách đáp trả, nhưng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, cô chỉ thấy sự chân thành xen lẫn chút trêu chọc. Cô hít một hơi, lấy hết can đảm, thì thầm: “Thì… thích thật đấy. Nhưng anh đừng đắc ý, tôi thích cái vòng, không phải anh!”

Trần Hoài Tự bật cười, lần này là tiếng cười rõ ràng, vang lên trong không gian tĩnh lặng. Anh buông tay cô, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào cô, như thể muốn khắc sâu từng biểu cảm của cô vào tâm trí. “Được, em thích cái vòng. Nhưng tôi tặng cái vòng, tính sao đây?”

Ngôn Trăn nghẹn lời, tức đến muốn dậm chân. Cô đứng bật dậy, chỉ tay vào anh. “Anh… anh đúng là đồ đáng ghét! Tôi về đây, không ở lại chịu trận nữa!”

Cô làm bộ quay người rời đi, nhưng vừa bước được hai bước, cổ tay đã bị anh nắm lại. Trần Hoài Tự kéo nhẹ, khiến cô mất thăng bằng, ngã ngồi trở lại sô pha, ngay sát bên anh. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hương gỗ nhè nhẹ trên người anh.

“Đùa em thôi,” anh nói, giọng nhẹ như gió. “Đêm khuya rồi, ở lại đi. Phòng khách có sẵn, tôi không để em ngủ ngoài đường đâu.”

Ngôn Trăn ngẩn người, không ngờ anh lại nói thế. Cô muốn cãi lại, nhưng nhìn vào ánh mắt anh – vừa dịu dàng vừa kiên định – cô chỉ lí nhí: “Ai cần anh lo… Nhưng… được thôi, tôi ở lại. Dù sao căn hộ này cũng đẹp hơn phòng tôi.”

Anh mỉm cười, không vạch trần lý do vụng về của cô. Anh đứng dậy, lấy một chiếc chăn mỏng từ tủ, đắp lên người cô. “Ngủ đi. Mai tôi đưa em về.”

Ngôn Trăn ôm chăn, nhìn bóng lưng anh quay lại bàn làm việc, tim đập loạn xạ. Cô biết, dù có đấu khẩu hay trêu chọc thế nào, thì Trần Hoài Tự đã trở thành một phần không thể thiếu trong thế giới của cô. Và có lẽ, chính cô cũng đang chờ đợi một ngày anh sẽ nói ra điều mà cả hai đều đang che giấu.

Cô nhắm mắt, thì thầm với chính mình: “Trần Hoài Tự, anh chờ đấy. Tôi sẽ khiến anh thừa nhận trước.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận