Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bên trong truyền đến tiếng động, sau đó mới nghe thấy giọng nói mềm mại của Bạch Lê: “… Ừm.


“Anh đi đây.

” Thẩm Ám nói xong, lại lặng lẽ dựa vào cửa lắng nghe, cho đến khi nghe thấy tiếng “Ừm” cực kỳ nhỏ của Bạch Lê, lúc này anh mới xoay người rời đi.

Anh chạy trở về, xe đứng ở trước cửa phòng khám.

Anh bước lên một chiếc xe máy, nhớ lại đôi mắt vừa kháng cự vừa sợ hãi của Bạch Lê, không hiểu sao anh lại cảm thấy đau lòng.

Anh không biết trước đấy Bạch Lê đã phải trải qua những chuyện gì, anh chỉ biết, đây là lần đầu tiên anh háo hức và khao khát muốn được ôm cô.

Anh muốn xua tan đi hết sự sợ hãi và nỗi bất an của cô, mong muốn đáy mắt của cô chỉ ngập tràn nụ cười tươi sáng.

Sau khi về nhà tắm rửa, anh đứng trên ban công hút một điếu thuốc, di chuyển hoa từ phòng khách ra ban công để thoáng gió, sau đó tưới nước cho hoa.

Hoa rũ rượi, lá cây cũng rũ rượi.

Anh chụp tấm hình gửi cho Bạch Lê và hỏi cô: 【Có giống em không?】
Một lúc lâu Bạch Lê mới phản hồi lại: 【… Giống chỗ nào?】
Thẩm Ám gửi giọng nói qua, giọng nói trầm thấp mang theo ý cười, tiếng cười khàn khàn, dễ nghe.

“Đều thích cúi đầu.


Mặt Bạch Lê đỏ lên, cô nhận được một tấm hình do Thẩm Ám gửi đến, ngón tay thon dài của anh nắm lấy một chiếc lá, phía sau là có một giọng nói.

Bạch Lê mở ra, lập tức giọng nói đầy từ tính của Thẩm Ám rơi vào bên tai cô, dễ nghe đến mức động lòng người.

“Anh đang nắm lấy tay nó.


Khuôn mặt của Bạch Lê đỏ bừng, một giây trước anh còn bông hoa này giống cô, một giây sau anh lại nói đang nắm lấy tay bông hoa, chẳng phải ẩn ý trong lời nói của anh là… Anh đang nắm lấy tay cô.

“Có thể không?” Anh hỏi.

Đầu óc của Bạch Lê nóng lên, căn bản không hiểu, anh đang hỏi hoa hay là hỏi cô.

Nhưng ngón tay cô lại run rẩy trả lời: 【Có thể.


Thẩm Ám lại gửi giọng nói qua, giọng nói vui vẻ, âm thanh hơi khàn, nóng đến mức khiến cho lỗ tai của cô tê dại ngứa ngáy.

“Nhớ kỹ lời em nói.

”.

Gần Trung Thu, điện thoại di động của Thẩm Ám luôn có cuộc gọi và tin nhắn đến, chúc tết, mời ăn cơm, đủ loại, anh chọn tin nhắn để trả lời, mà hầu hết đều là từ chối.

Một số người trong câu lạc bộ cầu lông đã đăng thời gian và địa chỉ hoạt động hai ngày một đêm, còn có một số người nhắn tin hỏi anh tại sao lại không đi.

Tất cả đều là phụ nữ.

Thẩm Ám lười trả lời, anh nằm trên ghế nghỉ ngơi trong chốc lát.

Tối qua anh ngủ không ngon, bị mộng xuân quấy phá, trong giấc mơ anh đè Bạch Lê rất lâu, khi tỉnh lại, bên tai anh còn lưu lại giọng nói và tiếng khóc của cô: “Bác sĩ Thẩm…”
Mới bốn giờ sáng, tỉnh dậy mà đã vô cùng khô nóng, anh đi vào nhà tắm để tắm nước lạnh, sau đó ra ban công để hóng gió và hút một điếu thuốc.

Khi nằm xuống một lần nữa, anh không còn mơ thấy Bạch Lê, nhưng lại mơ thấy bản thân anh khi còn bé.

Khi anh mới chín tuổi, đôi mắt lim dim buồn ngủ mở cửa ra, anh nhìn thấy Thẩm Quảng Đức và một người phụ nữ quyến rũ đang lăn lộn trên ghế sô pha, trong khi mẹ anh đang khóc lóc quỳ ở dưới sàn nhà, trên đầu đều là máu, xung quanh là chai rượu vỡ và những vết máu.

Đầu óc của anh vô cùng hoảng loạn, anh đi qua đống hỗn độn trên sàn nhà, để đỡ mẹ, muốn bà ấy đứng dậy, nhưng lại nghe tiếng bà ấy hét lên: “Thẩm Ám con đi đánh ông ta đi! Đánh chết ông ta đi! Tên khốn nạn đó ông ta không hề có tính người!”
Anh quay đầu lại, nhìn thấy người phụ nữ trên ghế sô pha để lộ bầu ngực ra ngoài, hai chân mở rộng, phát ra một tiếng rên rỉ vừa đê tiện vừa dâm đãng nhìn về phía anh: “A… Thật là thoải mái… Đây có phải là con trai của anh không… Nó đang nhìn em… A…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận