Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Bữa Tối Đầy “Sóng Gió”
Lâm Tuyết bước xuống cầu thang, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể, dù trái tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực vì sự trống trải bên dưới lớp váy.
Trong phòng khách, Chu Thanh đang ngồi trên sofa xem tivi, vẻ mặt nghiêm nghị như không có chuyện gì xảy ra. Còn Mễ Tâm – dì của cô, đang loay hoay trong bếp chuẩn bị bữa tối. Hoá ra hôm nay tiệc xã giao bị huỷ đột xuất nên bà về sớm, còn tranh thủ vào bếp nấu vài món ngon tẩm bổ cho chồng.
* “A Tuyết xuống rồi đó hả? Mau vào rửa tay rồi dọn bát đũa giúp dì nào.” Mễ Tâm nghe tiếng bước chân, quay đầu lại cười tươi rói.
* “Dạ vâng ạ!”
Lâm Tuyết ngoan ngoãn đáp lời, nhanh nhẹn đi vào bếp. Khi đi ngang qua phòng khách, cô liếc mắt nhìn Chu Thanh, thấy hắn cũng đang nhìn mình chằm chằm. Cô tinh nghịch nháy mắt một cái, rồi cố tình đi đánh mông thật mạnh, để tà váy bay lên một chút, lấp ló đôi chân trắng nõn và… sự trống rỗng đầy gợi cảm bên trong.
Chu Thanh đang cầm tờ báo, tay khựng lại giữa không trung. Ánh mắt hắn tối sầm xuống, yết hầu chuyển động. Hắn nhận ra ngay sự bất thường trong dáng đi của cô cháu gái. Không mặc nội y? Gan to thật đấy!
Bữa tối được dọn ra bàn. Mễ Tâm vui vẻ gắp thức ăn cho cả hai người, không hề hay biết đến những cơn sóng ngầm đang cuộn trào ngay trước mắt mình.
* “Ăn nhiều vào nhé, dạo này thấy A Tuyết gầy đi đấy. Còn ông nữa, mới ốm dậy phải ăn uống cho lại sức.” Bà ân cần nói.
* “Cảm ơn dì/mình.” Cả hai đồng thanh đáp.
Lâm Tuyết ngồi đối diện với Chu Thanh. Chiếc bàn ăn hình chữ nhật khá rộng, được phủ khăn trải bàn dài gần chấm đất. Đây chính là “địa lợi” tuyệt vời cho những hành động mờ ám.
Vừa ăn được vài miếng, Lâm Tuyết đã bắt đầu không yên phận. Cô từ từ tháo chiếc dép đi trong nhà ra, duỗi chân trần dưới gầm bàn, tìm kiếm mục tiêu. Bàn chân nhỏ nhắn, mềm mại chạm vào ống quần tây của Chu Thanh, rồi men theo đó trườn lên trên.
Chu Thanh đang đưa miếng thịt lên miệng, tay hơi run một cái. Hắn ngước mắt nhìn Lâm Tuyết, thấy cô vẫn đang cúi đầu ăn cơm rất tập trung, vẻ mặt vô cùng “ngây thơ”. Nhưng bên dưới, ngón chân cái của cô đang di chuyển dọc theo bắp chân hắn, lên đến đầu gối, rồi lướt vào mặt trong đùi, trêu chọc vùng da nhạy cảm.
Hắn hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh, gắp một miếng sườn bỏ vào bát Lâm Tuyết:
* “Cháu ăn món này đi, ngon lắm.”
* “Cảm ơn thúc thúc.” Cô ngẩng lên cười ngọt ngào, nhưng chân bên dưới lại càng táo bạo hơn, ấn mạnh vào phần đùi non của hắn.
Chu Thanh cũng không phải dạng vừa. Hắn buông đũa xuống, giả vờ lấy khăn giấy lau miệng, nhưng tay kia dưới gầm bàn đã nhanh chóng bắt lấy cái chân hư hỏng của cô. Hắn không đẩy ra, mà ngược lại, nắm lấy bàn chân nhỏ bé ấy, vuốt ve lòng bàn chân, cù nhẹ, rồi trượt tay dọc theo bắp chân trần trụi mịn màng của cô đi lên.
Lâm Tuyết giật mình, suýt chút nữa thì sặc cơm. Cô không ngờ hắn dám phản công nhanh như vậy. Bàn tay to lớn, nóng hổi của hắn luồn vào trong tà váy rộng, lướt qua đùi, tiến thẳng vào vùng cấm địa không hề có sự che chắn nào.
* “A…” Cô khẽ kêu lên một tiếng nhỏ.
* “Sao thế con?” Mễ Tâm ngẩng lên hỏi.
* “Dạ… không có gì ạ… Cháu lỡ cắn phải lưỡi…” Lâm Tuyết vội vàng lấp liếm, mặt đỏ bừng.
Chu Thanh nhếch mép cười, ngón tay hắn đã chạm vào được nơi tư mật ướt át. Hắn khẽ miết nhẹ lên viên âm vật, cảm nhận sự co rút của cơ thể cô.
* “Cẩn thận chứ, ăn từ từ thôi.” Hắn nói với giọng điệu quan tâm của bậc cha chú, nhưng ngón tay bên dưới lại tàn nhẫn chọc vào trong huyệt nhỏ, khuấy đảo.
Lâm Tuyết cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên. Cảm giác kích thích mãnh liệt giữa bữa ăn, ngay trước mặt người dì thân thiết khiến khoái cảm tăng lên gấp bội. Cô vừa sợ hãi bị phát hiện, vừa hưng phấn đến run rẩy. Nước dâm tuôn ra, làm ướt cả ngón tay hắn.
Mễ Tâm vẫn vô tư kể chuyện công ty, hoàn toàn không biết rằng dưới gầm bàn ăn, chồng mình đang dùng ngón tay “làm tình” với cháu gái ruột của mình.
Chu Thanh rút tay ra, đưa lên mũi giả vờ che miệng ho khan, nhưng thực chất là hít hà mùi hương dâm mĩ còn vương lại trên đó. Hắn nhìn Lâm Tuyết với ánh mắt đầy khiêu khích và dục vọng, như muốn nói: “Đợi đấy, tối nay thúc sẽ xử lý cháu.”
Bữa cơm trôi qua trong sự tra tấn ngọt ngào và căng thẳng tột độ. Lâm Tuyết ăn mà chẳng biết mùi vị gì, chỉ thấy cả người nóng ran, hạ bộ ngứa ngáy trống rỗng, khao khát được lấp đầy bởi thứ to lớn hơn ngón tay kia gấp nhiều lần.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận