Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Có câu là gì nhỉ? Mấy đứa nhỏ này đứa nào cũng thông minh hết chỉ có tâm tư là không đặt hết vào việc học mà thôi. Tôi thấy mấy đứa nhỏ lớp của lão Từ này y hệt như thế luôn đấy.” Chị Trương trêu ghẹo một câu.

Thẩm Lạc Bạch gật đầu đồng tình.

“Thấy chưa, tôi nói đúng mà phải không, Tiểu Bạch cũng đồng tình này.”

Còi báo động trong đầu Thẩm Lạc Bạch kêu vang, vải l, sao tự dưng cue anh chi vậy!!!???

Thầy Tiểu Bạch bày ra nụ cười công nghiệp: “Đ-đúng vậy.”

Lão Từ cũng hùa theo cue anh: “Thầy Tiểu Bạch còn trẻ tuổi thế này, mấy đứa nhỏ đứa nào cũng thân với Tiểu Bạch cả.”

Thầy Tiểu Bạch đang co tròn ngón chân chỉ biết gật đầu, mỉm cười đáp vâng.

Giang Dập An: “Không lẽ em không trẻ tuổi sao ạ? Em chỉ lớn hơn Tiểu Bạch có hai tuổi thôi mà.”

Sau đó lão Từ lại gọi phục vụ qua kêu thêm bia, Thẩm Lạc Bạch cố ép mình uống say bí tỉ để được sớm về nhà.

Giang Dập An đỡ anh ra ngoài, đang định đặt xe đưa anh về thì lại bị anh từ chối.

Thẩm Lạc Bạch uống tới mơ mơ màng màng, chân cũng đứng không vững: “Không cần… Anh, anh vào nói chuyện tiếp với các thầy cô khác đi, tôi… Tôi có người đến đón.”

“Tiểu Bạch vẫn ổn chứ?” Lão Từ cũng đi ra tiễn.

Thẩm Lạc Bạch uống say rồi nên không còn sợ xã hội lắm, nói chuyện cũng thoải mái hơn nhiều: “Không sao đâu ạ, mọi người… Không cần quan tâm đến em, em có người đến đón rồi.”

Giang Dập An chợt nhớ đến hình như Thẩm Lạc Bạch có người yêu rồi, sau đó thấy anh lấy điện thoại ra nhắn tin cho ai đó, chắc là bạn gái của anh nhỉ.

Vốn dĩ Giang Dập An định bảo là sẽ đưa anh về thẳng nhà luôn, không những tiện đường mà còn không phải phiền bạn gái anh nữa nhưng Thẩm Lạc Bạch vẫn cứ từ chối mãi, nói là làm phiền anh ta quá rồi.

Qua một lát sau, người đến đón Thẩm Lạc Bạch không phải là bạn gái gì mà là một người đàn ông cao to, trên người vương đầy gió lạnh đi thẳng đến bên cạnh Thẩm Lạc Bạch.

Người trẻ tuổi kia nhìn Giang Dập An một cái rồi giống như một con thú đang bảo vệ đồ ăn cướp Thẩm Lạc Bạch qua, sau đó khoác cho anh một cái áo khoác mình mang theo.

Giang Dập An tự dưng cảm thấy hình như mình đang bị nhìn bằng một ánh mắt đầy địch ý.

“Tiểu Bạch hơi say, cậu…”

Giang Yến lạnh giọng đáp: “Tôi biết rồi.”

Ý thức của Thẩm Lạc Bạch mơ hồ dựa vào người Giang Yến, cũng không biết là Giang Yến đưa anh đi đâu.

Anh chỉ mơ màng cảm nhận được giữa đường bị bế ngang lên, hơi thở quen thuộc xộc vào khắp khoang mũi của anh.

“Anh Yến?” Người trong lòng khẽ cọ quậy.

Giang Yến lại nhớ tới tình cảnh khi nãy Thẩm Lạc Bạch bị một người đàn ông xa lạ ôm lấy, số liệu hệ thống đã hỗn loạn thành một đống.

Hắn rất giận, vốn dĩ lúc hắn nhận được tin nhắn của Thẩm Lạc Bạch còn khá là vui nữa.

Không nhận được câu trả lời nên Thẩm Lạc Bạch lại hô lên một tiếng:

“Anh Yến, anh qua đây bằng cách nào đó?”

Cơn say rượu dịu lại một chút, bây giờ đầu óc của anh tỉnh táo lại hơn một chút nhưng mà vẫn còn say.

“Chạy qua đây.”

Giang Yến không có khả năng thanh toán nên chỉ có thể chạy qua đây, hắn là người máy AI nên chạy một hơi mấy cây số cũng không thở gấp tí nào.

Thẩm Lạc Bạch tự dưng bật cười thành tiếng, anh ngáo dữ vậy trời, chả hiểu sao lại kêu Giang Yến qua đón anh: “Chúng ta bắt xe về nhà đi.”

“Ừm.”

“Anh Yến… Ô, không muốn.”

Đáy mắt Giang Yến hằn lên tơ máu, hắn đưa tay kéo áo của Thẩm Lạc Bạch lên sờ đến điểm mẫn cảm trước ngực anh.

Ngón cái và ngón trỏ xoa xoa nhè nhẹ, Thẩm Lạc Bạch nhịn không được kêu lên thành tiếng.

Anh không biết đã bị Giang Yến đưa đến góc tối nào đó, mơ mơ màng màn cảm nhận được có người đang hôn anh, bên dưới cũng bị một cây hàng cứng ngắc chọc vào.

Anh cảm nhận được rõ ràng Giang Yến đang không đúng lắm, trong tình dục nồng đậm loé lên một chút ý muốn phá hỏng không hề thương tiếc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận