Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lồng Son Vừa Mới Đúc
Ngôi nhà cũ, sau khi được đội vệ sinh chuyên nghiệp cọ rửa, vẫn không mất đi mùi ẩm mốc đặc trưng của sự nghèo đói. Nó chỉ là được khoác lên một lớp áo sạch sẽ, như một con điếm già được trang điểm kỹ càng trước khi tiếp khách.
Mật Mật ngồi bó gối trên bậc thềm, nhìn Lăng Nhiễm.
Anh, người chồng-người anh trai của cô, đang bình thản đến đáng sợ. Anh chỉ đạo tốp thợ khuân vác, giọng nói trầm ổn, rõ ràng.
“Cái giường đó, vứt đi.” Anh chỉ tay vào chiếc giường gỗ ọp ẹp, nơi duy nhất còn lưu giữ chút hơi ấm tuổi thơ của cô. “Thay bằng chiếc giường kingsize tôi vừa đặt. Tủ lạnh hai cửa đặt ở góc kia. TV treo tường.”
Anh không chỉ dọn dẹp. Anh đang xóa sổ. Anh đang dùng tiền để đè bẹp, để nghiền nát mọi dấu vết của Mật Nhiên, để chỉ còn lại Lăng Nhiễm. Anh đang xây một cái lồng son kiên cố, ngay trên nấm mồ của quá khứ.
Trang Liễu, đáng thương thay, lại vô cùng hạnh phúc. Bà chạy lăng xăng, xuýt xoa trước cái nệm lò xo đắt tiền. “Ôi chà, A Nhiễm à, con tiêu tiền thế này… Mẹ xót quá. Nhưng mà… nó êm thật!”
Mật Mật muốn gào lên. Mẹ ơi, ông ta đang xây nhà tù cho con gái mẹ đấy!
Nhưng cô chỉ có thể im lặng. Sự ngây thơ của mẹ cô, chính là sợi xích vững chắc nhất mà Lăng Nhiễm dùng để trói cô lại.
Cô cảm thấy mình sắp chết ngạt. Cô phải thoát ra. Dù chỉ một chút thôi.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong túi reo lên. Một âm thanh chói tai, lạc lõng giữa căn nhà u ám. Là Khúc Linh. Một tia sáng từ thế giới bên ngoài.
Mật Mật vội vàng bắt máy, chạy ra một góc.
“Mật! Mày làm gì trong xó đó vậy? Nghỉ hè rồi, ra đây chơi với tao!”
“Tao… tao…” Mật Mật ấp úng. Cô nhìn vào trong nhà. Lăng Nhiễm đã dừng lại, anh đang nhìn cô. Anh không nghe điện thoại, nhưng anh biết.
Cô đi tới, cố gắng tỏ ra bình thường. “Mẹ… Lăng Nhiễm… Khúc Linh rủ con ra ngoài chơi. Lâu rồi bạn bè không gặp…”
Trang Liễu lập tức nhăn mặt. “Chơi cái gì nữa! Con gái con đứa, đã lấy chồng rồi là phải lo vun vén gia đình. Chồng con nó bận bịu dọn dẹp, con lại đòi đi chơi? Không biết lớn à?”
“Mẹ.”
Giọng Lăng Nhiễm vang lên, cắt đứt lời mắng mỏ. Anh bước tới, ung dung rút khăn tay ra lau mồ hôi trên trán, dù anh chẳng hề động tay vào việc gì. Anh mỉm cười với Trang Liễu, nụ cười của một chàng rể hoàn hảo.
“Cứ để em ấy đi đi ạ. Bạn bè lâu ngày không gặp. Mật Mật ở nhà mãi cũng buồn.”
Anh quay sang cô, ánh mắt lướt qua gò má ửng đỏ vì lo lắng của Mật Mật. Nụ cười đó vẫn còn trên môi, nhưng Mật Mật thấy nó lạnh như đá.
“Em đi chơi vui vẻ. Cứ đi đi.” Anh nói, rồi như một sự sắp đặt hoàn hảo, anh thêm vào. “Lát nữa anh qua đón em.”
Đó không phải là một lời đề nghị. Đó là một mệnh lệnh. Anh thả xích cho cô, nhưng sợi xích vẫn nằm gọn trong tay anh.
“Dạ!” Mật Mật vội vàng đáp.
“Cảm ơn mẹ! Cảm ơn anh!”
Cô không dám chần chừ một giây. Cô lao ra khỏi cửa, không nói thêm lời nào. Cô không đi, cô chạy. Cô chạy như thể phía sau lưng cô, con quái vật văn nhã kia đang chuẩn bị xé bỏ lớp mặt nạ của nó. Cô chạy qua con ngõ nhỏ quen thuộc, chạy trốn khỏi căn nhà đã bị vấy bẩn, chạy về phía chút hơi thở bình thường duy nhất mà cô còn bám víu được.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận