Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh mắt y tối sầm lại, rốt cuộc không khống chế được chính mình mà dán môi lên đó, linh hoạt cạy mở hai mảnh âm thần, nếm thử hương vị ướt át của cô. Mùi vị vừa ngọt ngào vừa dâm đãng, càng mút càng khát, y thầm nghĩ muốn kích thích để cô ra thêm nhiều nước hơn, để y có thể liếm sạch sẽ.

Cả người Phương Uyển như nhũn ra, cuối cùng, ngay thì đầu lưỡi y sắp đâm vào cái khe hẹp kia thì cô tỉnh lại. Cô kinh ngạc mà kẹp chặt hai chân, nhưng như vậy lại giống như đang kẹp chặt đầu Lục Hoài Châu ở nơi giữa hai chân mình vậy.

“Ba… Ba làm gì vậy… Aaa…” Sao mà lại đi liếm chỗ đó…

Lục Hoài Châu đang bận rộn mút liếm một lượng lớn mật dịch đột nhiên trào ra từ trong cửa huyệt của cô, căn bản là không rảnh để trả lời cô. Lúc này, Phương Uyển nghe thấy có ngoài cửa phòng có người đang gõ cửa khe khẽ, tựa như sợ tiếng gõ cửa to quá thì sẽ làm phiền đến người khác vậy. Từng tiếng rất ngắn nhưng lại cực kỳ thanh thuý, vẫn cứ thế không ngừng vang lên.

Thật ra, ngày hôm qua cũng có người lục đục tới gần phòng cô, nhưng đều đã bị Tiểu Tiền chặn lại. Bây giờ, Tiểu Tiền còn đang ở sảnh ngoài hỗ trợ kiểm kê vật tư mới được chuyển đến nên không đứng canh chừng ở cửa phòng, thế là có người không thành thật, nhân cơ hội mà lợi dụng sơ hở.

“Ưm… Có người… Ư aa…” Cửa huyệt của cô đã bị liếm cho mở ra, từ trong ra ngoài đều bị liếm sạch, cảm giác ngứa ngáy không ngừng tra tấn, hai tay nắm chặt tấm chăn dưới thân, vẻ mặt như thống khổ lại như vui thích. Cô vẫn chưa quên là đang có người đang đứng ở cửa, cắn môi cố gắng kiềm chế tiếng rên rỉ.

“Cứ mặc kệ đi, em đừng khóc.” Người đàn ông ngẩng đầu lên, liếm liếm nước dâm dính trên môi, nhìn cô bởi vì chuyện hoang đường này mà thẹn thùng đến rưng rưng nước mắt.

Tiếng gõ cửa vẫn còn chưa dứt, kèm theo đó là giọng nói ngọt ngấy của một người phụ nữ: “Thủ trưởng Lục, anh có ở trong đó không? Tôi có thể vào được không?”

Phương Uyển nhận ra đây là giọng nói của người phụ nữ mà Lục Hoài Châu cõng về ngày hôm qua. Làm sao chị ta biết Lục Hoài Châu ở trong này?! Cô không biết cửa có khóa hay không nữa, nếu…

Hiện giờ cô không khóc, nhưng nếu có người đẩy cửa ra rồi nhìn thấy cảnh ba chồng đang liếm âm hộ của cô thì cô thật sự sẽ khóc mất. Phương Uyển há miệng thở hổn hển, nước mắt nơi khóe mắt cũng không biết là do khoái cảm hay vì khẩn trương quá mà ra nữa.

Chiếc mũi cao của người đàn ông áp vào âm vật đang cương cứng vì bị kích thích của cô, gần như đè phẳng cục thịt nhỏ kia. Cơn đau âm ỉ đẩy khoái cảm lên cao trào, cô cắn chặt lấy cái chăn bên cạnh, miễn cường chặn tiếng khóc kêu lại.

Cả người cô bị liếm cho càng ngày càng mềm, trong đầu đều đã đặc quánh như một đống hồ dán, không thể nghĩ ngợi được gì nữa. Cô vô thức giãy giụa thì bị người đàn ông ghì chặt lấy mông khiến cho chẳng thể nào động đậy được.

Lục Hoài Châu hài lòng nhìn khe thịt múp máp của cô đã hoàn toàn mở ra, hai cánh môi âm hộ bị cắn sưng tấy sung huyết, không khép lại được, lộ ra khe nhỏ chưa đóng chặt lại ở giữa. Y có thể mơ hồ mà nhìn thấy từng lớp trên bức tường thịt đang mấp máy bên trong đó.

Lần trước Phương Uyển đột nhiên đau bụng như vậy đã doạ y một trận hết hồn. Y đã cố ý tìm bác sĩ để hỏi thăm, có lẽ là do ngón tay đâm quá sâu, hơn nữa Phương Uyển cũng không có quá nhiều kinh nghiệm về mặt này, khiến tử cung bị kích thích kịch liệt, co thắt gây ra đau đớn.

Chờ sau khi qua ba tháng thai kỳ, chỉ cần thai phụ thể trạng tốt thì có thể sinh hoạt vợ chồng như bình thường. Lục Hoài Châu muốn chuẩn bị từng bước, để Phương Uyển quen dần với loại cảm giác này, bọn họ có thể từ từ mà đến.

Phụ nữ mang thai sẽ đi tiểu rất thường xuyên, sáng sớm bị Lục Hoài Châu quấy rầy như vậy, cô đã sớm nhịn không được nữa rồi. Phương Uyển nửa ngồi trong đống chăn bông hỗn độn, nhìn Lục Hoài Châu đang đứng mặc quần áo bên giường, cầu nguyện cho y nhanh chóng đi đi, để cô có thể yên ổn đi vệ sinh.

Đã lâu lắm rồi cô mới lại được thấy dáng vẻ ba chồng mặc quân phục chỉnh tề thế này nên không khỏi bị y thu hút. Bả vai y rất rộng, mặc quần áo chỉn chu vào trông thực sự rất đẹp, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta có cảm giác muốn thuận theo rồi.

Vốn tưởng rằng y sẽ như vậy mà buông tha cho mình, thế là Phương Uyển yên tâm to gan mà nhìn chằm chằm y, cho đến khi cả người cô đột nhiên bị người đàn ông ôm lấy, nhấc lên trên không. Tư thế thay đổi đột ngột khiến cô nhịn không được mà ôm bụng kêu lên: “Đặt con xuống!”

Lục Hoài Châu dùng tư thế ôm trẻ con mà nâng mông cô lên, động tác này khiến cho cơn buồn tiểu của Phương Uyển thiếu chút nữa là mất khống chế. Người đàn ông cứ thế ôm cô vào trong nhà vệ sinh rồi nhẹ nhàng thả cô trên bồn cầu, sau đó quay người qua chỗ khác, bắt đầu đánh răng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận