Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong toàn bộ quá trình xem phim, Ban Ấu An tập trung xem phim còn Lý Mông không có một chút tâm tư gì xem cả mà chỉ nhìn sườn mặt cô.

Ánh sáng trong phim chiếu lên mặt Ban Ấu An, mỗi cái biểu tình của cô Lý Mông đều thấy rõ.

Khi thì hoang mang, khi im lặng cười, cũng thường xuyên kinh ngạc mà mở miệng ra, rồi cả nhỏ giọng cảm thán. Lý Mông có thể thấy được khẩu hình miệng cô, cô có nói “Mẹ nó”.

Lý Mông nghĩ: Cô gái thật là đáng yêu.

Anh không muốn quấy rầy cảm hứng xem phim của cô, chờ khi phim kết thúc anh mới có dũng khí nói với Ban Ấu An: “Anh có thể hôn em không?”

Cô kinh ngạc nhìn về phía anh, mày thoáng nhăn lại, bộ dạng khó xử.

Cô không muốn.

Trái tim Lý Mông lạnh xuống.

Nhưng Ban Ấu An lại nói với anh: “Có thể.”

Nhưng rõ ràng cô vẫn còn biểu tình khó xử.

Cuối cùng Lý Mông không hôn cô.

Đèn trong rạp chiếu vào làm cho anh thức tỉnh ngay lập tức.

Lý Mông lúc này mới nhớ lại trong toàn bộ quá trình xem phim, Ban Ấu An không nói với anh một lời nào, cũng không nhìn anh một cái.

Rõ ràng cô đã ngồi lầm bầm lầu bầu rất lâu, nhưng cô một chút cũng không muốn chia sẻ nói với anh, cô đẩy anh ra còn cô thì ở trong thế giới của mình cô.

Hai người im lặng không nói lời nào, Lý Mông bồn chồn đến lợi hại.

Ban Ấu An mở miệng trước, cô đẩy anh ra: “Anh đừng ôm chặt như vậy, em cũng có chạy đâu.”

Lý Mông nói: “Anh chính là sợ em chạy.”

“Anh như vậy, em… có chút sợ.”

Lý Mông nghe cô nói sợ anh, ngay lập tức buông cô ra.

Thật vất vả mới dỗ được cô, anh không thể đem người dọa chạy mất được.

Ban Ấu An đứng lên, nhặt quần áo đã bị Lý Mông cởi ra.

Lý Mông trầm mặc nhìn cô, chờ đợi hình phạt của Ban Ấu An.

Thu dọn xong, anh nghe thấy Ban Ấu An thở dài, nói: “Anh nghĩ kỹ rồi sao? Thật sự là muốn kết hôn hả?”

Lý Mông gật đầu. Việc này kỳ thật anh đã suy nghĩ rất lâu rồi, cử hành hôn lễ ở đâu, mời ai đến tham gia anh cũng đã lên kế hoạch hết rồi.

Sao anh không gặp cô sớm hơn một chút nhỉ?

“Lý Mông, em sợ anh sẽ hối hận.” Ban Ấu An nói, “Chúng ta mới quen nhau chưa bao lâu mà anh đã thích em, có khi nào chỉ là chút rung động thôi không?”

Lý Mông nghe xong trái tim lạnh đi: “Anh biết rõ mình đang làm gì.”

Lúc trước Lý Mông không phải chưa từng yêu đương, bạn gái cũ cũng có. Rung động là gì, thích là gì anh đương nhiên biết.

Tuỳ tiện cùng Ấu An bên nhau, Lý Mông cảm thấy cô gái này rất đặc biệt, khuôn mặt cô có thể có rất nhiều cảm xúc, nhưng không phải là người nhu nhược, suy nghĩ cùng cách ăn nói đều có chính kiến của mình, làm việc tiêu sái không câu nệ ai, ở chung với cô chỉ có hai chữ: Thoải mái.

Nhưng tâm lý cô cứng như tường đồng vách sắt, anh lao lực nửa ngày cũng không thể phá vỡ khối gạch đó.

Cho dù là như thế, anh vẫn muốn sống chung với Ấu An.

Ban Ấu An vẫn thở dài, cô nói thầm: “… Nói đúng ra, xác thật có chút không công bằng.”

“Cái gì?” Lý Mông nghe không hiểu.

Ban Ấu An lắc đầu, nói: “Lý Mông, chúng ta thương lượng chuyện này đi.”

“Em nói đi.”

Ban Ấu An nghiêm túc mà nhìn anh: “Nếu như về sau chúng ta ly hôn anh đừng giữ em lại, có hợp có tan có được không?”

Đây là có ý gì, Lý Mông há hốc mồm.

“Anh có phải có mặt nào em vừa ý không?” Lý Mông ghen ghét đến muốn chết, Ban Ấu An nhìn không có tình nguyện lắm gì cả nhưng anh không muốn buông tay.

“Không có.” Ban Ấu An lắc đầu, “Em không nghĩ vậy.”

Lý Mông hỏi cô: “Vậy sao em đề nghị ly hôn làm gì?”

“Phòng ngừa trường hợp xấu trước thôi.” Ban Ấu An rũ mắt, “Chuyện tương lai thế nào ai biết được.”

Lý Mông cũng hiểu, Ban Ấu An chính là người như vậy. Tính tình mềm như bông, nhưng cô là người rất bình tĩnh, bình tĩnh đến tàn nhẫn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận