Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Con dâu, con có sao sao không?” Thấy cô thật lâu không hé răng, cha Chu lo lắng, cúi xuống hỏi. Trương Tiểu Phúc siết hai tay trên cổ ông, chủ động tìm kiếm nơi phát ra tiếng nói, hôn lên.
Cha Chu hoàn toàn yên tâm, tiếp tục hành trình cày cấy. “Người anh em” đã bị cấm dục mấy thập kỉ, một khi được an ủi, bảo ông ôn nhu sao cho được. Ông nằm trên người cô hung hăng luật động, côn th*t đói khát tham lam chiếm đất công thành. Mặt kệ ông cắm vào hay rút ra, cái miệng nhỏ bên dưới đều cắn chặt không chịu buông. Ông sướng đến muốn nổ tung!
“Con dâu… Bên trong con thật chặt… Quá thoải mái…” Ông thở phì phò lên tiếng. Thân thể cường tráng chẳng thua gì thanh niên trai tráng, mỗi lần va chạm dứt khoát như đang đóng cọc, chạm sâu vào hoa tâm. Khoái cảm từng đợt từng đợt lặp đi lặp lại, chỉ một lát sau cô đã chịu không nổi.
“Ba… Ba… A a… Ừ… Thật lớn… Ừ… Ô ô… Chậm thôi… A a… Con dâu chịu không nổi…” Đầu óc cô sớm đã hóa thành hồ tương, chẳng còn biết gì hết, miệng nhỏ “hồ ngôn loạn ngữ” rên rỉ. Hai chân gắt gao kẹp chặt bên hông ông, lắc lư theo nhịp điệu mà ông tạo. gậy th*t mạnh mẽ chọc vào hoa tâm làm bụng nhỏ vừa xót vừa trướng. Cha Chu đã có năm người con, công phu trên giường tuy không nhiều thủ đoạn nhưng cũng đủ làm phụ nữ mất hồn. Chỉ cần nghe tiếng kêu của cô thôi ông liền biết cô thoải mái đến mức nào, ông càng ra sức nhiều hơn.
Vật thô to trực tiếp làm cô sướng đến muốn tắt thở, cao trào liên tục, chẳng biết sau cực khoái lần thứ bao nhiêu, ông đột nhiên lật người cô nằm sấp xuống gối. Được đổi sang tư thế yêu thích, cô tận lực phối hợp. Mặt cô chôn xuống gối, hai đầu gối dang rộng quỳ trên giường chống mông lên. Cha Chu ôm lấy thắt lưng cô, cự vật ướt đẫm thèm thuồng dập mạnh vào vườn đào nguyên ướt át.
“A a a…” Cự long bất ngờ đâm lút cán vào tận sâu bên trong, đến nỗi bụng phẳng gồ lên chỗ khả nghi hại cô đau buốt. Đau đớn cùng khoái cảm đan xen mãnh liệt, cô vội chộp lấy quần áo bên cạnh nhét vào miệng nhằm chặn lại âm thanh khiến người nghe đỏ mặt tím tai.
Ông cực kì thích tư thế cô nằm quỳ chổng mông thế này! Ông như được thuốc kích dục trợ giúp, vô cùng hứng tình, không ngừng ra vào kiều huyệt của con dâu. U cốc sâu không thấy đáy, đâm hoài không gặp vách chắn dẫn dụ ông càng phải cố gắng thăm dò, tìm tòi. Quả thật trời không phụ người có lòng, quy đầu đã chạm thành cổ tử cung. Ông dùng sức công thành, làm thành trì không ngừng biến dạng, thành công đi sâu vào dạ con.
“Đừng ư…” Trương Tiểu Phúc co giật run rẩy, mắt trợn trắng, không biết là thống khổ hay là khoái hoạt, hai tay nắm chặt chăn, tiểu huyệt kịch liệt co rút, tử cung vẫn bị người hung hăng chà đạp. Kích thích cực lớn từ sâu trong nhục huyệt làm cô tiếp nhận không nỗi, ngất đi.
Nhục bích co bóp quá dữ dội, ông đành bỏ vũ khí đầu hàng, phân thân vui thích phun hết nùng tinh vào trong cô. Tinh dịch nóng bỏng như dòng nước ấm rót đầy tử cung, cô sung sướng lên đỉnh lần nữa. Sau khi cha chồng rút thịt bổng ra ngoài, Trương Tiểu Phúc không còn sức lực, nhoài người đổ sấp xuống giường.
Cha Chu vẫn chưa thỏa mãn, “tiểu đệ” chẳng mấy chốc lại trướng to. Mặc con dâu đã mệt nhoài không nhúc nhích, ông chống người nằm sát lưng cô, cầm vật thô to cắm vào từ phía sau. Trương Tiểu Phúc chẳng còn tí sức giãy dụa, mặc kệ ông làm đâm thọc, giày xéo tiểu huyệt đáng thương.
Cha Chu nằm đè lên người cô, hai tay luồn qua nách bắt lấy nhũ phong, thô bạo nắn bóp. Cô vừa đau vừa sung sướng chịu đựng.
Vừa hồi phục được chút thể lực, cô chậm rãi vểnh mông lên, hùa theo ông nghênh đón gậy th*t xuất nhập, mãi đến khi hoa huy*t sưng húp lên, chẳng biết qua bao lâu, cho đến khi hai “túi trà” căn tròn trở nên xẹp lép, cuộc yêu mới chấm dứt.

Những tia nắng mặt trời theo khe hở từ cửa sổ chiếu vào, xua tan cái lạnh rét người đêm qua. Cha Chu khó khăn mở đôi mắt tèm nhèm ra, vừa động đậy thì nhận ra có người trong ngực. Ông mơ hồ sờ lên, đụng phải da thịt nhẵn nhụi.
Cha Chu giật mình, cơn buồn ngủ bay đi đâu mất. Ông vội vàng mở chăn ra, và rồi ngây như phổng. Ông đang ôm chặt con dâu trong ngực, hai người đều trần như nhộng, khắp người cô lưu đầy dấu vết tối qua, tinh dịch giữa hai chân đã khô, thậm chí mùi hương đặc thù kia vẫn còn vấn vương trong không khí.
Tình cảnh hỗn loạn đêm qua như thủy triều hiện lên trong đầu ông, về nơi mềm mại kia, sự kết hợp mất hồn kia… Ông nhẹ nhàng bước xuống giường, thấy cô vẫn còn đang ngủ say, liền lấy chăn phủ lên người cô.
Suốt đời cha Chu chưa làm từng làm chuyện kích thích này. Lần trước đầu óc ông đã hồ đồ một lần rồi, không ngờ lần này… Con dâu đẹp đâu phải để dành cho cha chồng như ông“chơi” chứ!
Đầu óc tê dại, tai ong ong làm ông khó chịu. Ông không biết phải đối mặt với cô như thế nào, thầm nghĩ tạm thời tránh đi một chút. Ông vội vàng mặc quần áo vào, đóng cửa ra khỏi toa tàu. Gió thổi mạnh phần nào giúp ông thanh tỉnh. Ông tận lực khắc chế đầu óc không được nhớ đến phong cảnh kiều diễm đêm qua, thế nhưng càng muốn quên ông lại càng nhớ rõ. Ông tự chửi: mày đúng là thằng già mà không nên nết. Chỉ cầu cô có thể tha thứ cho ông. Chuyện ông làm đến chó mèo cũng không tha thứ được, bây giờ dù cô muốn chém muốn giết ông cũng đứng yên cam chịu.
Ông ngồi trước cửa cả nửa ngày, mang tâm chột dạ trở vào toa tàu thì phát hiện cô đã tỉnh lại. Cô yên tĩnh ngồi trên giường rơi lệ, hai mắt đỏ hoe, thấy ông vào cô vội kéo chăn che người mình lại, nhưng vẫn lộ ra bờ vai nhẵn nhụi.
Mấy lời bào chữa, giải bày đã chuẩn bị kĩ càng bay đi đâu mất hết. Tâm ông hoảng hốt, đầu óc loạn thành một đoàn, vừa bối rối vừa đau lòng, gấp đến độ tay chân không biết để đâu: “Con dâu… Tối hôm qua… Tối hôm qua là ba không tốt… Ba cũng không biết sao mình lại… Ba thật đáng chết.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận