Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chắc không phải lo lắng cho em đâu. Thật ra anh nói đúng, nhiều lúc em thực sự gây phiền phức cho anh. Ông em từng nói rằng: con người khác con vật ở chỗ có thể kiềm chế được bản thân mình. Nhưng.. Tại sao em lại không làm được? Anh biết lúc đó không nên tới tìm em…”

Cố Nhan càng nói càng rối, không biết mình đang nói gì nữa.

Cố Nhan nhớ tới lúc cô chạy trong màn mưa, trong lòng không biết có bao nhiêu tâm tư, chỉ mong anh đuổi theo mình.

Đời không như là mơ, sự thực người đuổi theo không thấy, chỉ thấy người dính đầy nước bẩn.

Cô tủi thân nghĩ, nếu như anh không đuổi theo tìm mình, cô sẽ trừng phạt anh, đem thời gian yêu đương của cả hai gia hạn thêm một tháng nữa. Vì anh ngay cả bạn gái mình mà cũng đối xử lạnh nhạt như thế.

Khi nghĩ lại, có lẽ rút ngắn một tháng sẽ tốt hơn, vì dù cho cô có cố gắng bao nhiêu đi nữa thì kết quả anh vẫn không thích cô.

Nếu Chu Quân Ngôn biết, liệu anh có hối hận khi đã đi tìm cô không?

“Biết rồi, lần sau không đi tìm cô nữa.” Giọng điệu anh bình thản nói, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

Anh ôm cô bước vào trong thang máy. Cố Nhan nhìn bóng lưng hai người phản chiếu trêи kính, không hiểu sao trong lòng hơi chua chát.

“Cô vẫn chưa hiểu à? Lúc trước là tôi đối xử không tốt với cô nên lần này không trách cô, nhưng tôi không chấp nhận có lần sau, nếu như..”

Ngay lúc đó thang máy mở ra.

Cố Nhan im lặng, không nói gì thêm.

———–

Chu Quân Ngôn để Cố Nhan xuống, tìm chìa khóa. Cô đứng một bên liên tục dậm chân.

Cô theo Chu Quân Ngôn đi vào nhà, không nhìn xung quanh.

Cởi đôi tất ướt ra, sau đó mới xỏ đôi dép bông màu xám mà anh vừa đưa vào.

Nơi này không có dấu vết của phụ nữ, màu sắc chủ đạo bên trong chủ yếu là đen, trắng, xám.

Cố Nhan đứng ngây người trong phòng khách, không biết nên làm gì. Chu Quân Ngôn bước ra từ một căn phòng, nhét vào tay cô chiếc khăn tắm sạch, mặt vô cảm chỉ về hướng phòng tắm.

” Đi tắm đi.”

“À, được.”

Cố Nhan ngoan ngoãn đi vào phòng tắm.

Trêи bồn rửa mặt chỉ có đúng một bàn chải đánh răng đựng trong cốc. Cửa chưa đóng, Chu Quân Ngôn mang theo một bàn chải đánh răng mới và cốc mới đi vào.

Trước khi ra ngoài, anh còn bật đèn sưởi trong phòng lên.

Phòng không có bồn tắm lớn, chỉ có vòi sen đặt trêи cao, cô phải nhón chân mới với tới được.

Nước nóng bao trùm cơ thể, máu trong người dần ấm lên, Cố Nhan liếc nhìn phòng tắm được bày biện những thứ cần thiết hằng ngày, mới nhận ra đúng là cô đã được Chu Quân Ngôn đưa về nhà anh.

Cô quấn kỹ khăn tắm rồi mới bước ra ngoài và nghe thấy tiếng cửa lớn đóng lại.

“Là tôi.”

Có lẽ sợ cô sẽ hét lên, Chu Quân Ngôn đã lên tiếng trước.

Anh cởi giày ra rồi đi về phía cô, cũng không hề nhìn cô, trực tiếp đưa một túi lớn đựng đồ anh vừa mua được.

“Cầm đi.”

Cố Nhan nhìn vào túi, thấy một bộ đồ ngủ màu trắng.

Cô vừa mừng vừa lo:

“Anh đi mua đồ ngủ cho em ư? Vì sao?”

“Vì tôi không muốn cô mặc quần áo của tôi.”

Nói xong liền quay mặt đi.

Cố Nhan chỉ lo nhìn quần áo anh mua cho mình, lờ đi những lời anh nói.

Lát sau, Chu Quân Ngôn nắm lấy cổ tay cô, kéo cô vào phòng ngủ chính.

Đến cửa phòng, Chu Quân Ngôn mới dừng lại

“Đêm nay cô sẽ ngủ ở đây.”

Nói xong định rời đi, nhưng Cố Nhan giữ tay áo anh lại:

“Còn anh thì sao?”

“Tôi ngủ trêи sô pha.”

“Nhưng–”

“Không nhưng nhị nữa, đừng để tôi đuổi cô ra ngoài.” Anh đột nhiên thấy hơi khẩn trương.

Cố Nhan lúng túng buông tay, hơi khó chịu đứng ở cửa phòng ngủ:

“Được rồi, vậy em đi ngủ đây, chúc anh ngủ ngon.”

Chu Quân Ngôn cau mày, nhìn cô vẫy vẫy tay với mình.

1

Cố Nhan ngồi trêи sàn nhà cạnh sô pha, hai tay ôm cánh tay phải của Chu Quân Ngôn vào lòng, lặng lẽ nhìn khuôn mặt anh đang ngủ.

Lúc nãy cô vừa giật mình thức giấc, giờ có hơi khó ngủ lại. Vì thế liền nhẹ nhàng xuống giường tìm Chu Quân Ngôn, đến khi ôm lấy tay anh mới cảm thấy yên lòng.

Khi ngủ vẻ mặt anh nhu hòa hơn lúc tỉnh, lông mày giãn ra, mất đi một phần nghiêm túc và lạnh lùng thường ngày.

Nhớ lúc đi tắm, Cố Nhan lén lút dùng sữa tắm của anh. Bây giờ lại to gan đến gần ngửi ngửi trêи cổ anh, hai người họ đều đang có cùng một mùi hương.

Nhưng không lâu sau, cô liếc thấy một vòng dấu răng đỏ sẫm ngay ở cổ anh, nhìn hơi đáng sợ.

Cô nhớ là mình chỉ dùng một chút lực thôi mà.

Cố Nhan nhẹ nhàng cúi đầu, môi dán vào dấu răng đã kết vảy. Nơi đó như có dòng máu đang di chuyển. Cô hôn lên nơi đó từng chút, từng chút một, giống như một con thú nhỏ đang ɭϊếʍ láp vết thương.

Bình luận (0)

Để lại bình luận