Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Mộng Viện biết cô như vậy đã cố ý dặn dò Tôn Tuệ Tuệ trước khi phải chuẩn bị bữa ăn khuya cho cô, nhưng toàn là đồ ăn bổ não, cái gì mà súp mè đen[1], trứng hấp[2], ăn hoài Đào Đào cũng ngán.

Vì thế cô liền hỏi anh, “Anh đang ở qua Ba Ba Bảo(巴巴堡)sao?”

Bên kia truyền đến giọng Thời Thác cười, “Ừ, muốn ăn hamburger?”

Đào Đào theo bản năng cự tuyệt, “Không phải, em muốn ăn bánh cuốn thịt gà[3].”

“Được, khi nào anh đến sẽ gọi cho em.”

Cô cong đôi mắt lên, trong giọng nói không che được sự nhảy nhót, “A Thác thật tốt.”

Thời Thác ở bên kia vừa định cúp điện thoại, thì sau đó như nghĩ tới cái đó lại tiếp tục nói, “Nhóc con.”

“Dạ?”

“Lát nữa em đem sách giáo khoa Địa Lý xuống anh sẽ khoanh tròn những chỗ quan trọng cho em, sẵn tiện đem tập ghi chép của anh cho em luôn.”

!!!

Đào Đào cảm thấy cô đã tìm được bạn trai có thể phụ trách bữa sáng đi học đã đủ lắm rồi, không ngờ rằng ban 9 khoa mỹ thuật cũng có thể hiểu biết những thứ quan trọng mấu chốt mấy môn học như thế.

Thật đúng là bạn trai toàn năng.

Như đến đây, Đào Đào đưa tay gõ bàn phím, “Dạ.”

Thời Thác đứng trước cửa hàng thức ăn nhanh mua bánh cuốn thịt gà cho Đào Đào, nghĩ nghĩ rồi lại đi tới siêu thị gần đó mua thêm chút đồ ăn vặt cho cô, lúc này anh mới chạy xe quẹo vào tiểu khu đi thẳng đến dưới lầu chung cư cô.

Anh gọi điện thoại cho cô, kêu cô xuống dưới lầu lấy đồ ăn.

Không lâu sau, Đào Đào mặc một chiếc váy ngủ trực tiếp đi xuống lầu.

Có lẽ cô vừa mới tắm xong nên toàn thân cô toát ra mùi sữa tắm vị đào, tóc xoã ở trên lưng, dưới ngọn tóc còn mang theo vệt nước, gương mặt nhỏ cũng bị hơi nước dính lên.

Hai dây áo nằm trên đôi vai mảnh khảnh lộ ra xương quai xanh xinh đẹp, chiếc cổ trắng nõn thon dài như thiên nga trắng.

Váy ren màu tím dài tới đùi, lộ ra đôi chân thẳng nhỏ bé ở trong bóng đêm, màu đen hoà lẫn với ánh sáng chiếu vào càng nhìn rõ hơn.

Yết hầu Thời Thác lăn lăn, đôi mắt nhìn cô không chớp mắt.

Đêm tối, gió đầu thu thổi qua lá cây mang theo âm thanh sàn sạt.

Nhưng Thời Thác lại cảm thấy trận gió này rất nóng, giống như đang trêu chọc anh.

Trên tay Đào Đào có chùm chìa khóa, căn bản là không có cầm sách giáo khoa.

Cô đưa tay ra, chớp chớp đôi mắt to trong trẻo, cất lên giọng nói rất vô tội, “A Thác, bánh cuốn thịt gà của em đâu?”

Giây tiếp theo, Thời Thác giơ tay đem cô ôm vào trong lồng ngực.

Nụ hôn nóng bỏng rơi xuống môi cô, lực đạo như muốn cắn xé hận không thể đem cô xé rách, vuốt ve người trong lòng.

“Ô ——”

Đào Đào bị anh cắn một cái đau không kịp phản ứng gì chỉ nức nở một tiếng.

Thời Thác buông cô ra, cánh môi vẫn dán lên môi cô.

Đôi môi cô bây giờ rất bóng loáng, ở trong đêm giống như đang câu dẫn anh.

Anh giơ tay kéo dây áo cô lại, đầu ngón tay từ trên vai trượt xuống đụng đến viên đậu đỏ một cái, nuốt một ngụm nước miếng.

“Nhóc con.”

Trong giọng nói mang theo sự nhẫn nhịn, và một chút dục vọng.

Đào Đào chớp chớp hàng mi dài, nhìn chằm chằm vào gương mặt đang phóng to ở trước mặt, giọng nói mang theo sự run rẩy, “A Thác…”

“Em mặc như vậy anh không nhịn được.”

Cơ thể cô đột nhiên cứng lại rồi.

Qua một hồi lâu, hô hấp hai người bình phục lại, cô nắm tay anh đem chìa khoá bỏ vào lòng bàn tay anh.

“A Thác, anh có muốn đi lên không?”

Cô đang quyến rũ anh.

Thời Thác nhích người lại gần, rũ mắt xuống nhìn gương mặt đang ửng đỏ của cô đột nhiên không biết nên nói gì.

Đào Đào ngẩng đầu lên, tiếp tục quyến rũ anh, “Anh nói sẽ giúp em đạt được điểm cao mà, vừa rồi em không tìm thấy sách Địa Lý nên anh lên tìm giúp em đi.”

Cô như hải yêu[4] tím trôi dạt trên mặt biển câu dẫn người tới cắn câu, còn anh ở trên bờ bị tiếng huýt gió của cô quyến rũ.

Thời Thác cam tâm tình nguyện đâm đầu vào sóng biển này.

Thời Thác khoá xe kỹ lại đeo cặp đi theo Đào Đào lên lầu.

Căn hộ cô thuê cũng không cao lắm, nó nằm ở lầu 4. Lúc này Đào Đào đem chìa khóa cắm vào ổ khóa, mở cửa vào trong.

Thời Thác đi theo cô vào cửa đèn của căn hộ sáng trưng, nhà không quá lớn nên một mình cô ở vừa đủ.

Đào Đào đưa tay đóng cửa lại, cô nhận lấy bánh cuốn thịt gà trên tay anh để lên bàn ăn, “Không cần đổi giày đâu anh trực tiếp đi vào luôn đi em đến phòng ngủ tìm sách Địa Lý.”

Nói xong cô quẹo vào trong phòng ngủ, khom lưng ở bàn học tìm tìm kiếm kiếm.

Thời Thác đi lên trước dựa lên cửa phòng ngủ nhìn chiếc váy màu tím, bụng dưới không khỏi thắt lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận