Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau trận khóc nấc như mưa rào mùa hạ, Vân Khê rốt cuộc cũng bình tĩnh lại. Đôi mắt phượng hẹp dài giờ đây sưng đỏ như hai quả đào, chóp mũi cũng hồng hồng, nhìn vừa đáng thương lại vừa có nét ngang ngạnh khiến người ta muốn bắt nạt thêm lần nữa.
“Uống chút nước đi.”
Tần Khiêm bưng ly nước ấm đến bên miệng cô, giọng nói trầm khàn vẫn còn vương vấn sự đau lòng và sủng nịch vô hạn. Hắn nhìn cô gái nhỏ đang cuộn tròn trong chăn, bộ dạng xù lông nhím thường ngày đã biến mất, chỉ còn lại sự yếu đuối dựa dẫm khiến trái tim sắt đá của hắn mềm nhũn thành nước.
Vân Khê hé miệng uống một ngụm nhỏ, dòng nước ấm chảy qua cổ họng khô rát làm dịu đi cơn đau. Cô ngước mắt lên nhìn hắn, đôi mắt vẫn còn vương hơi nước long lanh, mấp máy môi định nói lời cảm ơn nhưng lại thôi.
Tần Khiêm đặt ly nước xuống, không nói không rằng leo lên giường, kéo cô vào lòng mình, để đầu cô tựa lên lồng ngực rắn chắc.
“Ngủ đi. Em khóc mệt rồi.”
Vân Khê không phản kháng, ngoan ngoãn nằm im. Mùi hương nam tính trên người hắn – mùi thuốc lá nhàn nhạt hòa quyện với mùi bạc hà mát lạnh và hơi thở nóng hổi của đàn ông – bao trùm lấy cô, tạo nên một cảm giác an toàn kỳ lạ.
Cô nhắm mắt lại, lắng nghe nhịp tim đập mạnh mẽ “thình thịch, thình thịch” trong lồng ngực hắn. Tiếng tim đập trầm ổn, vững chãi như tiếng trống trận, lại như tiếng ru êm đềm đưa cô vào giấc ngủ.
Nhưng trong cơn mơ màng, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Vân Khê, kéo cô từ cõi mộng trở về thực tại. Cô khẽ cựa quậy, bàn tay vô thức đưa lên sờ vào đuôi tóc của mình.
Những lọn tóc đen nhánh, mềm mượt như suối lụa trượt qua kẽ tay cô, chạm xuống tận vai, cọ vào vùng da cổ nhạy cảm gây ra cảm giác ngứa ngáy.
Khoan đã…
“Sao tóc mình có thể mọc dài nhanh như thế được nhỉ?”
Vân Khê lẩm bẩm một mình, giọng nói nhỏ xíu như tiếng mèo kêu, mang theo sự nghi hoặc không che giấu. Rõ ràng cô mới cắt tóc ngắn cũn cỡn cách đây không lâu, sao bây giờ đã dài tha thướt thế này? Chẳng lẽ cô là người đột biến gen? Hay thời gian ở đây trôi nhanh hơn bên ngoài?
Ngay khi câu hỏi của cô vừa dứt, Vân Khê cảm nhận rõ ràng lồng ngực dưới tai mình bỗng nhiên chấn động. Nhịp tim của Tần Khiêm, vốn đang trầm ổn, đột ngột đập nhanh hơn, mạnh hơn, cứ như kẻ trộm bị bắt quả tang.
“Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!”
Sự thay đổi nhịp tim này không thể qua mắt được Vân Khê. Cô nhíu mày, sự nghi ngờ trong lòng càng lớn. Cô chống tay lên ngực hắn, định ngóc đầu dậy để tra hỏi cho ra lẽ.
Nhưng Tần Khiêm đâu dễ dàng để cô phát hiện. Hai cánh tay rắn như sắt của hắn lập tức siết chặt lại, như gọng kìm khóa chặt cô trong lòng. Bàn tay to lớn của hắn đè lên gáy cô, ấn đầu cô trở lại lồng ngực mình, giọng nói trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu:
“Ngủ đi! Đừng nghĩ linh tinh nữa.”
“Ngủ cái đầu anh! Ngủ hoài!” Vân Khê bực bội giãy giụa, cái thái độ lấp liếm này của hắn càng chứng tỏ có tật giật mình. “Tần Khiêm! Anh mau buông tôi ra! Tôi không mệt, tôi muốn hỏi cho ra lẽ!”
“Không buông.” Hắn ngang ngược đáp, cằm cọ cọ vào đỉnh đầu cô đầy chiếm hữu. “Để anh ôm em một chút. Anh thích ôm em.”
Giọng nói của hắn lúc này vô cùng trầm ấm, mang theo chút nũng nịu, chút van lơn, rất gợi cảm xúc thương cảm. Nếu là bình thường, có lẽ Vân Khê đã mềm lòng. Nhưng hiện tại, cô chỉ cảm thấy hắn đang giở trò lưu manh để đánh trống lảng.
“Tần Khiêm! Trả lời tôi đi! Làm sao tóc tôi có thể dài nhanh như vậy? Có phải anh đã làm gì không?”
Vân Khê cố gắng nhướn người lên, hai tay chống lên ngực hắn, ép hắn phải nhìn thẳng vào mắt mình. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, hơi thở của cô phả vào cằm hắn, mùi thơm cơ thể ngọt ngào của cô xộc vào mũi hắn.
Tần Khiêm, người nãy giờ vẫn nhắm mắt giả vờ ngủ, đột ngột mở mắt ra. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy không hề có chút buồn ngủ nào, mà chỉ toàn là ý cười ranh mãnh và dục vọng bùng cháy.
“Em ồn ào quá.”
Hắn thì thầm, rồi nhanh như chớp, cúi đầu xuống, chiếm lấy đôi môi đang mấp máy định tra hỏi của cô bằng một nụ hôn sâu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận