Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Hẹn Ước Nơi Vườn Cũ và Màn Kịch Rẻ Tiền Nơi Lý Gia
Hoa Thiên Tuyết mang cái bụng bầu bảy tháng, nặng nề quay gót, bỏ lại Dương Hạ Vũ cùng sự im lặng đến tàn nhẫn của hắn. Lời nói mỉa mai của cô về sự “thất vọng” dường như vẫn còn lơ lửng trong không khí, một cái tát vô hình giáng thẳng vào bản tính kiêu ngạo của hắn. Hắn ghét cái dáng vẻ đó. Cái dáng vẻ thất vọng, lạnh lùng quay lưng lại với hắn.
Hắn siết chặt nắm tay, nhưng rồi cũng nới lỏng. Hắn bước theo cô ra khu vườn phía sau.
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả khu vườn một màu vàng úa, tĩnh mịch đến nao lòng. Thiên Tuyết ngồi xuống chiếc xích đu bằng gỗ, nơi vú hai vừa ẵm Bảo Trân đi tắm. Cô không khóc, nhưng nỗi buồn hằn rõ trên đôi vai gầy đang buông thõng.
Dương Hạ Vũ nặng nề ngồi xuống bên cạnh, chiếc xích đu khẽ kẽo kẹt. Hắn không nói gì, chỉ vươn tay ra, nắm lấy bàn tay nhỏ bé, có phần hơi sưng múp của cô.
“Ba ngày nữa,” hắn đột ngột lên tiếng, giọng trầm khàn. “Chúng ta sẽ đi biển.”
Thiên Tuyết ngước lên, đôi mắt vẫn còn vương nét hoài nghi.
Hắn không giải thích, chỉ lật ngửa lòng bàn tay cô. Ngón trỏ của hắn, thon dài và ấm áp, bắt đầu viết lên đó. Hắn viết một chữ “Vũ”. Hắn viết rất chậm, từng nét một, như muốn khắc cái tên của hắn vào da thịt cô.
“Anh hứa,” hắn nói. “Dù có bất cứ chuyện gì, anh cũng sẽ đưa em đi.”
Viết xong, hắn nắm chặt bàn tay cô lại, rồi áp cả bàn tay cô vào lồng ngực ấm áp của hắn.
Thiên Tuyết rùng mình. Lời hứa này, đến từ một con ác quỷ, liệu có đáng tin? Nhưng hơi ấm từ lồng ngực hắn, nhịp tim đều đặn đang đập dưới lòng bàn tay cô, lại khiến cô tham lam muốn tin tưởng. Cô mệt mỏi tựa đầu vào vai hắn. Cô đã gồng mình quá lâu rồi. Dù chỉ là một phút giây bình yên giả tạo, cô cũng muốn níu giữ.
Không khí yên ắng đến lạ. Cô có thể ngửi thấy mùi hương bạc hà quen thuộc từ hắn, một mùi hương nam tính đến mức khiến người ta an tâm. Cô khẽ ngước mắt, nhìn góc nghiêng của Dương Hạ Vũ.
Hắn thật sự rất đẹp. Một vẻ đẹp tàn nhẫn, góc cạnh. Sống mũi cao thẳng tắp, đôi môi mỏng bạc tình nhưng lại có màu đỏ sậm đầy quyến rũ. Và đôi mắt… đôi mắt đen láy như hố sâu vũ trụ, lúc này đang nhắm hờ, hàng mi dài đổ bóng xuống gò má.
Cô bỗng thấy cổ họng khô khốc, bụng dưới khẽ nhói lên một cảm giác kỳ lạ. Thèm thuồng.
Dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, Hạ Vũ mở mắt, quay sang nhìn cô. Bốn mắt giao nhau.
Và rồi, hắn cúi xuống.
Hắn không hôn cô vội vã. Hắn liếm nhẹ lên vành môi cô, như đang nếm thử. Thiên Tuyết run rẩy, hé môi. Chỉ chờ có thế, chiếc lưỡi tinh quái của hắn lập tức luồn vào, cuốn lấy lưỡi cô. Hắn mút mạnh, một nụ hôn sâu, ướt át, mang đầy tính chiếm hữu nhưng lại không hề thô bạo. Nó không giống như những lần trừng phạt, mà giống như một lời tuyên thệ, một sự đánh dấu chủ quyền ngọt ngào đến chết người. Hắn hút cạn không khí trong lồng ngực cô, cho đến khi cả hai lảo đảo vì thiếu dưỡng khí, hắn mới luyến tiếc buông ra, để lại một sợi chỉ bạc vương vấn giữa hai đôi môi.
“Ngoan ngoãn ở yên đây,” hắn thì thầm, trán tựa vào trán cô. “Mọi chuyện, để anh lo.”
________________

Cùng lúc đó, tại một căn biệt thự xa hoa khác của Lý gia.
Bạch Nhu bưng một đĩa hoa quả được cắt tỉa khéo léo, bước vào phòng làm việc của Lý Mẫn Hạo (em). Hắn đang ngả ngớn trên sofa, chân gác lên bàn, dáng vẻ lười nhác nhưng ánh mắt lại sắc lẻm như dao.
“Hạo, em ăn chút trái cây đi,” Bạch Nhu đặt đĩa xuống, dịu dàng nói. Chị ta vén tà váy, ngồi xuống bên cạnh hắn.
Hạo liếc nhìn đĩa trái cây, rồi liếc nhìn Bạch Nhu. Hắn bỗng cười khẩy.
“Chị đến đây chỉ để đưa trái cây thôi sao, chị Nhu?”
Bạch Nhu sững lại. “Ý em là sao?”
“Ý tôi là,” hắn ngồi thẳng dậy, ghé sát vào mặt chị ta, “chị đang tò mò, đúng không? Tò mò về Liễu Hạnh Như?”
Bạch Nhu giật mình. “Sao… sao em biết?”
“Vì hôm qua, lúc thằng anh quý hóa của tôi gào lên, chị đã nghe thấy. Chị tò mò không biết tại sao cái chết của một con đàn bà xa lạ lại khiến cả Lý gia náo loạn, đúng không?”
“Chị…”
“Đừng có chọc mũi vào chuyện của Lý gia,” Hạo gằn giọng, nụ cười tắt ngấm. “Chị chỉ là công cụ của tôi để chọc tức thằng Hạ Vũ. Đừng tưởng bở.”
“Em…” Bạch Nhu uất ức. “Em chỉ quan tâm em thôi!”
“Quan tâm?” Hạo cười phá lên. “Chị lấy tư cách gì? Một con đào hát đã hết thời, hay là… một cái máy chứa tinh rẻ tiền?”
Bạch Nhu tái mặt, uất hận đến run người. Chị ta vung tay lên.
Chát!
Cái tát không trúng mặt hắn, vì Hạo đã chụp được cổ tay chị ta.
“Muốn đánh tôi?” Hắn nhếch mép. “Chị nghĩ mình đủ tư cách?”
Hắn siết mạnh cổ tay chị ta, kéo Bạch Nhu ngã nhào vào lòng mình.
“A!”
“Chị ồn ào quá đấy,” hắn thì thầm, bàn tay còn lại bóp mạnh lấy cằm Bạch Nhu, ép chị ta ngửa mặt lên. “Xem ra, cái miệng này của chị… cần phải bị thứ gì đó nhét đầy vào thì mới chịu im lặng.”
Không đợi Bạch Nhu phản ứng, hắn vùi mặt vào cổ chị ta, hít hà mùi nước hoa đắt tiền.
“Hạo… đừng… buông ra…”
“Buông?” Hắn cười dâm đãng. “Chị đến đây không phải là muốn cái này sao?”
Bàn tay hắn không chút nể nang, xé toạc hàng cúc trên chiếc váy lụa của Bạch Nhu. Làn da trắng nõn và bộ nội y ren đen khêu gợi hiện ra.
“Chà, cũng biết cách câu dẫn đàn ông đấy.”
Hắn đẩy ngã chị ta xuống sofa, lột phăng chiếc quần lót mỏng manh. Hắn thậm chí còn không thèm cởi quần mình, chỉ kéo khóa xuống, để lộ cự vật khổng lồ đã cương cứng đến tím bầm.
“Không… Hạo… đừng làm thế… a…”
Hắn không cần dạo đầu. Hắn banh hai chân chị ta ra, nhắm thẳng vào cái huyệt đạo khô khốc mà đâm mạnh vào.
Xoẹt!
“Á Á Á!” Bạch Nhu thét lên đau đớn.
“Im mồm!” Hắn gầm lên, một tay bịt miệng chị ta, tay kia giữ chặt hông, bắt đầu thúc từng nhịp tàn bạo. “Tao đt (chịch) chết con đ (đĩ) tò mò như mày!”
Hắn dập như một con thú hoang, không chút thương tiếc, chỉ có sự sỉ nhục và phát tiết. Tiếng da thịt va chạm thô bạo vang vọng khắp phòng. Bạch Nhu cắn chặt tay hắn, nước mắt trào ra, nhưng tiếng rên rỉ đau đớn và khoái cảm bệnh hoạn vẫn không ngừng thoát ra qua kẽ tay.
“Con đ* (đĩ) này… bm (âm hộ) cũng mút cc (dương vật) gớm nhỉ…” Hắn lầm bầm, thúc mạnh hơn.
Cốc… cốc… cốc…
Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, dứt khoát và đầy uy quyền.
Lý Mẫn Hạo khựng lại, mặt hắn tối sầm vì bị phá đám. “Tên chó chết nào?”
Bên ngoài im lặng vài giây, rồi một giọng nói già nua, lạnh lùng vang lên:
“Là tao, ba mày.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận