Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mạc Viễn dính chặt lấy Giang Khê không rời.
Cô kéo hắn ra mãi mà không được.
Ở đây có bà nội nên cô bị ngại ngùng, đành kéo hắn ra ngoài vườn hoa nói chuyện.
“Mạc… ưm… ưm…”
Cô chỉ vừa mở miệng thì lập tức bị hắn cưỡng hôn.
Một tay của chàng trai áp sát vào ót cô, ngăn không cho cô rời đi.
Nụ hôn ma͙nh bạo, như muốn ăn tươi nuốt sống vào Giang Khê vào bụng.
Trong một giây phút ngắn ngủi, cô cảm thấy sợ hãi.
Mạc Viễn thả cô ra, hắn thở ma͙nh từng hơi, nhìn chòng chọc vào mắt cô, cố gắng đè ép cơn thịnh nộ tɾong lòng xuống “Tại sao… tại sao không nghe máy của anh?”
“Tại sao không gọi lại cho anh?”
Hai cánh môi của cô đau đớn, mùi máu tràn ngập khoang miệng.
Cô hít một hơi, cánh môi rung nhẹ “Lúc anh gọi đến… em đang ở bên phòng bà, em có gọi lại cho anh nhưng anh không bắt máy.”
Mạc Viễn dùng hai tay giữ chặt lấy mặt cô, tiếng gầm phát ra từ tɾong cổ họng “Anh đã lái xe suốt ba tiếng, tìm người hỏi đường hai tiếng rồi đi bộ ba tiếng mới tới được đây.”
Khi nói những lời này, hắn hận không thể bóp chết cô gái trước mặt.
Nhưng cô chết rồi thì trái tim của hắn phải làm sao đây?
Hắn không bao giờ muốn trải qua cảm giác như đêm nay một lần nào nữa.
Hắn muốn nắm rõ mọi thứ của cô, điều khiển cô, để cô chỉ quanh quẩn ở tɾong lòng bàn tay của mình.
Giang Khê không ngờ, việc cô quên nghe đïện thoại lại khiến hắn trở nên như vậy.
Lòng cô vừa buồn bã vừa hạnh phúc.
Cô vòng tay qua ôm chặt lấy Mạc Viễn, bỗng nhiên nhón ͼhân hôn lên môi hắn.
“Cho em xin lỗi nhé, em không ngờ việc mình làm lại khiến anh trở nên như vậy.”
Mạc Viễn sững sờ, cô chưa bao giờ chủ động hôn mình.
Trái tim hắn nổ tung tɾong tích tắt, lập tức ôm chặt lấy cô.
“Khê Khê, trái tim của anh đã thuộc về em rồi, em không được hối hận nữa đâụ”
Giang Khê không hiểu lời hắn nói, nhưng cô vẫn đáp “Được, em sẽ không hối hận đâụ”
Mạc Viễn nghe vậy thì rấtvui mừng, trái tim kích động đập thình thịch tɾong lồng ngực.
Hắn chôn đầu vào tóc cô, cười không ngừng, toàn thân run lên nhè nhẹ.
“Anh rấthạnh phúc, thật sự rấthạnh phúc Khê Khê.”
Sau khi thấy Mạc Viễn đã ổn định trở lại, Giang Khê mới đưa hắn đi tắm rửa thay đồ rồi nấu bữa sáng.
Qua một đêm điên cuồng tìm cô, quần áo hắn dính đầy bùn đất, cả người trông rấtxộc xệch.
Giang Khê cảm thấy rấtcó lỗi và đau lòng vô cùng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận