Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đêm Đầu Tiên

Hắn không biết nên nghĩ gì nữa. Đầu óc hỗn loạn, miệng cũng không nghe theo sai bảo.

“Tuế Hòa, chúng ta ngủ một giấc đi!”

Vừa nói xong, Cừ Chiêu liền có chút hối hận. Thăm dò điểm mấu chốt của Tuế Hòa như vậy, có phải quá đường đột rồi không. Nhưng khi hắn nhìn về phía Tuế Hòa, cô đã đi về hướng phòng tắm, đưa lưng về phía hắn nói: “Buồn ngủ cũng phải tắm trước đã chứ.”

Cừ Chiêu nghe xong, khẽ híp mắt lại, rốt cuộc Tuế Hòa đang suy nghĩ cái gì?

Trong tay còn cầm con thỏ bông màu hồng phấn hơi cũ kỹ, hai giây sau hắn mới khẽ đáp: “Ừ.”

Hai kẻ lòng mang ý xấu chơi trò thử yêu đương… Mọi chuyện trở nên vừa phức tạp lại vừa thú vị. Nếu Tuế Hòa đã quyết định tham gia trò chơi này, vậy thì hắn tất nhiên phải phụng bồi đến cùng rồi.

Cừ Chiêu ngồi trong phòng khách đợi nửa tiếng, Tuế Hòa mặc áo choàng tắm bước ra, mái tóc ướt sũng, những giọt nước lăn dài xuống xương quai xanh gợi cảm, toàn thân tỏa ra mùi sữa tắm ấm áp, ẩm ướt lại dễ chịu.

“Cậu tắm xong rồi à?” Mãi đến khi mở miệng, Cừ Chiêu mới phát hiện giọng mình khàn đến thế.

Tuế Hòa vuốt tóc gật đầu, “Tớ phải đi sấy tóc, bây giờ cậu đi tắm đi.” Cô dừng một chút, “Trong nhà không có quần áo cho cậu mặc, nhưng trong tủ còn một bộ áo choàng tắm size lớn, cậu mặc tạm nhé.”

“Trong nhà”. Tuế Hòa không hề biết khi cô nói hai từ này tự nhiên đến mức nào.

Cừ Chiêu khẽ hừ một tiếng gần như không thể nghe thấy, “Ừ.”

Cô xoay người trở về phòng ngủ, bờ mông cong vút ẩn hiện dưới lớp vải lông nhung trông vô cùng mê người, lắc lư theo từng bước chân, thực sự rất giống một hồ ly tinh quyến rũ.

Thu hồi tầm mắt, Cừ Chiêu đi vào phòng tắm. Hơi nóng trong phòng còn chưa tan hết, cả căn phòng tràn ngập hương thơm còn nồng đậm hơn cả trên người Tuế Hòa. Hắn vừa cởi cúc áo sơ mi, vừa nghịch ngợm gảy mấy chai lọ xếp trên kệ. Sở thích của Tuế Hòa rõ ràng chẳng hề thay đổi. Sữa tắm và dầu gội, bất luận đã đổi bao nhiêu nhãn hiệu, vẫn luôn là mùi kim quất thảo mộc thanh mát.

Thật sự đã lâu lắm rồi, hắn chưa từng để lại dấu vết trong nơi ở của cô. Nếu năm ấy cô không rời đi, nói không chừng mọi chuyện đã khác rồi. Nghĩ đến đây, sắc mặt Cừ Chiêu hoàn toàn lạnh lẽo.

Tuế Hòa sấy khô tóc, lại thoa kem dưỡng lên mặt, đang làm đến bước cuối cùng thì Cừ Chiêu bước vào. Chiếc áo choàng tắm cô mặc thì quá rộng, nhưng khi khoác lên người Cừ Chiêu, lại hơi lộ ra những đường cơ bắp săn chắc, dường như nhỏ đi rất nhiều, hình dáng giữa hai chân rõ ràng có chút chật chội. Cô nhìn Cừ Chiêu qua gương, “Tóc cậu còn ướt kìa.”

“Cậu sấy giúp tôi đi.”

Tuế Hòa cười khẽ: “Được, cậu đến đây ngồi đi.”

Trước kia cô cũng thường giúp hắn sấy tóc. Cừ Chiêu chưa bao giờ có thói quen sấy tóc, thường chỉ dùng khăn lông lau qua loa rồi chờ nó tự khô. Tuế Hòa vì chuyện này đã nhắc nhở hắn không biết bao nhiêu lần, nhưng trong chuyện này hắn lại cực kỳ bướng bỉnh, vẫn chứng nào tật nấy. Cô không còn cách nào khác, đành phải tự mình ra tay. Khoảng thời gian đó, Tuế Hòa cảm thấy mình trọng sinh không phải để cứu rỗi tam quan lệch lạc của Cừ Chiêu, mà là trở về để chăm sóc cuộc sống sinh hoạt hàng ngày của hắn. Rõ ràng bản thân còn nhỏ tuổi hơn hắn, vậy mà lại luôn không chịu nổi ánh mắt làm bộ đáng thương của hắn.

Tuế Hòa đứng dậy, nhường chỗ cho Cừ Chiêu. Bởi vì chênh lệch chiều cao, Tuế Hòa đứng dậy vừa tầm để Cừ Chiêu ngồi ngả đầu vào ngực cô. Hai người nhìn nhau qua gương vài giây, ánh mắt giao nhau chấm dứt khi tiếng máy sấy tóc vang lên. Tuế Hòa chuyên tâm sấy tóc cho Cừ Chiêu theo nếp, lại không biết rằng sau khi cô giơ tay lên, tất cả cảnh xuân mời gọi đều rơi vào trong mắt Cừ Chiêu. Độ cong no đủ, còn lớn hơn cả năm đó, còn lớn hơn cả trong những giấc mơ của hắn. Dù đai lưng buộc lỏng lẻo như vậy vẫn có thể lộ ra vòng eo thon gọn. Cơ thể cô đã thật sự trưởng thành rồi. Cừ Chiêu nghĩ thầm.

Tóc sấy khô, Tuế Hòa ngước mắt nhìn vào gương, thấy Cừ Chiêu đang cười tủm tỉm, “Cậu cười cái gì thế?”

Cừ Chiêu hơi ngả người về phía sau, mái tóc vừa sấy xong rối tung cọ vào trước ngực Tuế Hòa. Hắn nói: “Tuế Hòa, tôi muốn ăn cơm chiên trứng.”

“Không được,” Tuế Hòa không chút suy nghĩ từ chối, “Tớ vừa mới tắm xong.”

Cừ Chiêu đạt được ý đồ xấu, “Vậy chúng ta đi ngủ đi.”

Tuế Hòa ra hiệu hắn nhìn đồng hồ, “Còn chưa đến 9 giờ đâu.”

Mái tóc chưa kịp chải lại khiến Cừ Chiêu trông hiền lành vô hại. Hắn xoay người ôm lấy Tuế Hòa, vùi mặt vào ngực cô, hít sâu một hơi hương thơm ngọt ngào, giọng nói rầu rĩ, “Nhưng tôi muốn ngủ. Cậu từng đồng ý với tôi, trong thời gian thử không cần để ý đến nguyên tắc vấn đề, mọi hành động thân mật các cặp đôi yêu nhau làm chúng ta đều có thể làm.”

“Nhưng Cừ Chiêu,” Tuế Hòa xoa đầu hắn, Cừ Chiêu rất hưởng thụ động tác thân mật này của cô, “Chúng ta như vậy có phải quá nhanh rồi không?”

“Không nhanh.” Cừ Chiêu nói chắc như đinh đóng cột, “Chúng ta quen nhau mười ba năm rồi.”

Cừ Chiêu nhắc đến chuyện này, Tuế Hòa liền mềm lòng. Cô lùi về phía sau một bước, tay đặt lên đai thắt lưng của chiếc áo choàng tắm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận