Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không cần, tôi gọi thức ăn bên ngoài là được.”
“Chị, tôi đặt cho chị được không?”
Vu Hướng Tây trông mong nhìn cô, cậu đưa tay kéo nhẹ tay áo cô.
Phó Nhàn Linh nhịn không được cười ra tiếng, cô đưa tay che miệng lại, đôi mắt cong như vầng trăng khuyết.
Vu Hướng Tây thấy thế, giống như đùa giỡn tiến đến trước mặt cô, cầm tay áo cô nhẹ nhàng lắc: “Chị, có được không?”
Xe dừng lại, Phó Nhàn Linh cầm túi xách lên, trước khi mở cửa xe, quay đầu hướng cậu nói:”Được.”
Hôm nay là thứ sáu, công việc khá bận rộn, đồng nghiệp loay hoay đau khổ tột cùng, ngược lại Phó Nhàn Linh vui vẻ, lúc ăn cơm trưa, Thôi Hiểu gọi điện thoại đến tán ngẫu cùng cô vài câu, còn hỏi cô có chuyện gì vậy, tâm trạng có vẻ rất tốt.
Phó Nhàn Linh nhìn trên bàn đồ ăn Vu Hướng Tây đặt cho cô, ba món mặn chay kết hợp, màu sắc hương vị đủ cả, dăm bông bạch tuộc, trứng chần nước sôi bên trên vẽ thêm hình trái tim, trong túi còn có thêm hai bông hồng tươi mới.
Phó Nhàn Linh cắn đũa, ngăn lại ý cười ở khoé môi:”Không có gì, đồ ăn ngon thôi.”
“A.”
Thôi Hiểu lại hỏi:”Đêm nay cậu về nhà hay mai?”
Thôi Hiểu hỏi là bao giờ cô về nhà ba mẹ.
Phó Nhàn Linh suy nghĩ một chút:”Ngày mai đi.”
“Được, vậy mai cậu cùng tớ đi đến cửa hàng nội thất một chuyến, ghế sô pha nhà ba mẹ tớ đã cũ, tớ đi thay cái mới cho họ, nhân tiện đổi cho ba mẹ cậu một bộ.”
“Không cần.” Phó Nhàn Linh thở dài: “Cậu đừng có tiêu tiền lung tung.”
“Cứ quyết định vậy đi, sáng mai tớ đón cậu.”
Thôi Hiểu là người quyết đoán, quyết định xong đã cúp điện thoại.
Phó Nhàn Linh ăn xong, đi rửa tay, ngón trỏ đưa lên, không để cho băng cá nhân dính vào nước.
Lúc sáng khi nữ đông nghiệp hỏi cô mua băng cá nhân ở đâu, Phó Nhàn Linh không trả lời được, đối phương lại không ngừng ghen tỵ:
“A, hoá ra là chồng cô mua à, a, haizz, nhìn không ra, tôi tưởng con trai sẽ chỉ biết mua loại băng cá nhân trong hiệu thuốc chứ.”
Trên hồ sơ Phó Nhàn Linh ghi đã kết hôn, mọi người đều biết cô đã kết hôn, đương nhiên cho rằng băng cá nhân là của chồng cô mua.
Cũng đương nhiên nghĩ là, cơm trưa đặt cho cô, đưa cô hoa hồng đỏ chính là chồng cô.
“Vì sao lại tặng cô hai bông hồng đỏ?” Một đồng nghiệp tò mò hỏi.
Phó Nhàn Linh nhớ tới hoa hồng tối qua, mơ hồ đoán được điều gì đó, cười nhẹ lắc đầu: “Không biết.”
Buổi tối Phó Nhàn Linh ở lại một lúc, tăng ca làm thêm một phần tài liệu, chờ đến lúc gửi cho quản lý, sau đó cầm túi xách lên, các đồng nghiệp khác muốn đi hát karaoke, cô chào tạm biệt mọi người ra về.
Những đồng nghiệp khác muốn cô đi cùng, cô cười cười từ chối.
Có đồng nghiệp trêu ghẹo nói Phó Nhàn Linh là một cô gái xinh đẹp hiền hậu yên tĩnh, tan việc khẳng định là muốn về nhà nấu cơm chờ chồng.
Phó Nhàn Linh chỉ cười cười không nói gì.
Vào thời gian năm ngoái, cô ở nhà chuẩn bị mang thai cũng như thế này, ngày nào cũng làm sẵn cơm đợi Trương Tuyền Phong trở về, có khi hắn nói không cần chờ, sau đó hắn đã quên, cô ngồi yên trên ghế sofa, vừa đọc sách vừa đợi hắn.
Những ngày tháng đó thật sự quá cô đơn, bạn bè ít ỏi, bạn thân bên cạnh chỉ có mình Thôi Hiểu, nhưng Thôi Hiểu có công việc riêng của mình, không thể ngày nào cũng cùng cô giết thời gian, mỗi ngày nhàm chán cô sẽ đi mua đồ ăn, qua phòng tập thể hình, về đến nhà vẫn là nấu cơm đọc sách.
Sau đó chính là thời gian chờ đợi dài dằng dặc.
Bây giờ nghĩ lại, cô không thể tin được, bản thân lại ngu ngốc như vậy, chờ đợi một người đàn ông không yêu mình về ăn cơm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận