Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Môi Hôn Vị Máu
Bùi Yên lê bước chân nặng trĩu ra khỏi tòa ký túc xá, đi về phía cổng Đông. Màn đêm đặc quánh, lạnh lẽo, nhưng không lạnh bằng trái tim cô lúc này. Mỗi bước đi, nơi tư mật bị tàn phá đêm qua lại nhói lên, như có hàng ngàn mảnh thủy tinh vỡ đang cứa vào da thịt. Tin nhắn của Lâm Dịch Phong không khác gì một lệnh triệu tập của quỷ dữ. Hắn nói, mười lăm phút, nếu không hắn sẽ lên tận phòng.
Cô không dám mạo hiểm.
Chiếc Maybach màu đen nằm im lìm trong bóng tối, im lặng một cách đáng sợ, giống như một con mãnh thú đang thu mình chờ mồi. Nó không phải là một chiếc xe; nó là một cỗ quan tài sang trọng.
Tay cô run rẩy khi mở cửa xe. Hàng ghế sau tối om. Ngay khi cô vừa ngồi vào, tấm ngăn cách màu đen giữa khoang lái và khoang khách đã từ từ trượt lên, “két” một tiếng nhẹ tênh mà dứt khoát. Không gian lập tức bịt kín. Cô bị nhốt rồi.
Bùi Yên co rúm người ở góc xa nhất có thể, cố gắng thu nhỏ mình lại, dán chặt vào cửa xe.
“Sợ anh đến vậy sao?”
Giọng nói trầm đục của Lâm Dịch Phong vang lên ngay bên cạnh. Hắn không ngồi đối diện. Hắn đã ngồi ở đó từ lúc nào.
Bùi Yên giật bắn mình.
Hắn cười khẩy, một nụ cười không hề có hơi ấm. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ đơn giản vươn cánh tay thép của mình ra, vòng qua eo cô, và kéo.
“A!”
Bùi Yên mất thăng bằng, ngã nhào vào lồng ngực rắn chắc của hắn. Cô bị ép ngồi thẳng lên đùi hắn, trong một tư thế nhục nhã không thể tả.
“Anh… buông tôi ra!” Cô hoảng loạn giãy giụa.
“Im nào.” Hắn gằn giọng. Một tay hắn siết chặt eo cô, tay kia luồn vào mái tóc dài, giữ chặt lấy gáy cô. Hắn vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu, đầy tham lam.
“Em thơm thật, Yên Yên.” Hơi thở nóng rực của hắn phả vào da cô, khiến cô rùng mình. “Kể cả khi bị anh ‘ăn’ sạch sẽ, em vẫn thơm.”
Bùi Yên cứng đờ người. Cô không chỉ cảm nhận được hơi thở của hắn. Cô còn cảm nhận được một thứ khác. Ngay dưới cặp mông mềm của cô, một vật cứng rắn, nóng hổi đang nhanh chóng trướng lớn, cộm lên một cách đáng sợ. Nó đang thức tỉnh, chỉ vì cô ngồi lên.
“Không… Đừng…” Ký ức kinh hoàng đêm qua ập về. Cô bắt đầu khóc nức nở. “Làm ơn… anh muốn gì nữa? Tha cho tôi đi…”
“Anh muốn gì à?” Lâm Dịch Phong bật cười. Hắn ngẩng mặt lên, ánh mắt trong bóng tối sáng lên như mắt thú. “Anh đã nói rồi. Anh muốn ‘bôi thuốc’ cho em.”
Bàn tay đang giữ gáy cô bắt đầu di chuyển, vuốt ve làn da mẫn cảm.
“Anh… anh hứa… anh hứa sẽ không…”
“Anh hứa sẽ không ‘đi vào’ em. Đêm nay thôi.” Hắn nhếch mép. “Em đau lắm đúng không? Anh biết mà. Tiểu huyệt của em sưng lên hết rồi. Anh chỉ muốn ‘chăm sóc’ em thôi.”
Bùi Yên lắc đầu lia lịa, nước mắt bắn tung tóe. “Tôi không cần! Tôi không cần sự quan tâm giả dối của anh! Người như anh, có biết bao nhiêu phụ nữ vây quanh… Tại sao cứ phải là tôi? Anh tha cho tôi đi!”
“Những người khác?” Hắn cười khẩy. “Đúng, họ rất nhiều. Nhưng họ không phải là em. Họ không có đôi mắt này, không có mùi hương này… và,” hắn ngừng lại, ngón tay cái thô ráp miết nhẹ lên môi dưới của cô. “Họ cũng không có đôi môi sưng mọng này.”
Bùi Yên khựng lại.
Ánh mắt hắn tối sầm. “Vệ Diễn hôn em?”
Sự im lặng của cô là câu trả lời.
Không khí trong xe như đông đặc lại. Sự dịu dàng giả tạo biến mất, thay vào đó là một cơn thịnh nộ lạnh lẽo.
“Xem ra,” hắn gằn từng tiếng, “lời cảnh cáo của anh không có chút trọng lượng nào với em.”
“Tôi…”
“Suỵt.”
Hắn ấn một nút. Ghế ngồi ngả ra sau, biến thành một chiếc giường tạm bợ. Bùi Yên còn chưa kịp phản ứng, hắn đã đè cô xuống đệm da lạnh lẽo.
“Em thích nó hôn em đến vậy sao?” Hắn giữ chặt hai cổ tay cô, đè lên trên đỉnh đầu. “Để anh xem, hương vị của nó lưu lại có gì đặc biệt.”
Hắn cúi xuống.
Đây không phải là một nụ hôn. Đây là một sự trừng phạt. Hắn cắn mạnh vào môi cô, mút vào, nghiền nát. Bùi Yên hét lên trong cổ họng, cố gắng quay đầu đi, nhưng gáy cô đã bị giữ chặt. Hắn cạy mở hàm răng cô, đưa lưỡi vào càn quét. Hắn không hôn, hắn đang ăn. Hắn mút mạnh đến mức cô cảm nhận được vị máu tanh xộc lên trong khoang miệng.
“Không… ưm… dừng…”
Bàn tay to lớn còn lại của hắn không hề yên phận. Hắn không cởi áo cô, mà luồn tay vào bên trong, bóp mạnh lấy bộ ngực sữa vẫn còn đau nhức từ đêm qua.
“A!” Bùi Yên co giật.
“Sao nào? Nó có chạm vào em như thế này không? Có bóp nát vú em như anh đang làm không?”
“Dừng lại! Đồ khốn!” Bùi Yên bật khóc nức nở, nước mắt nhục nhã tuôn rơi. “Anh đã hứa! Anh nói anh sẽ không chạm vào tôi!”
“Anh nói anh không ‘đi vào’ em.” Lâm Dịch Phong cười gằn, nụ hôn di chuyển xuống cổ, cắn mạnh vào xương quai xanh của cô. “Còn những thứ khác, anh không hứa.”
Hắn dùng đầu gối tách hai chân cô ra, cự vật nóng rực của hắn cọ xát ngay cửa mình cô, dù vẫn còn cách hai lớp vải.
“Bỏ tay em ra khỏi ngực anh.” Hắn ra lệnh, khi cảm thấy tay cô đang cố đẩy hắn ra.
“Không!”
“Vậy à?” Hắn dừng lại, ngẩng đầu nhìn cô, nụ cười trên môi hắn đầy tàn nhẫn. “Nếu em không muốn anh xé nát quần áo của em ngay bây…”, hắn liếc mắt ra ngoài cửa sổ, nơi có vài bóng sinh viên đang đi qua. “…ngay tại đây, trước cổng trường của em, thì tốt nhất là ngoan ngoãn.”
Sự đe dọa đánh thẳng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của Bùi Yên. Bị nhìn thấy. Bị phơi bày.
Đôi tay đang kháng cự của cô run rẩy, rồi từ từ buông thõng.
Hắn cười thỏa mãn, cúi đầu, tiếp tục bữa tiệc dang dở của mình.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận