Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Kinh Niên không phải là người duy nhất đến bãi biển.
Những người chơi khác mặc dù động tác chậm hơn một chút, nhưng cũng nhanh chóng phát hiện ra sự bất thường của thị trấn nhỏ này, đặc biệt là khi ngày càng có nhiều người chơi biến mất một cách khó hiểu. Không có gϊếŧ người đẫm máu, cũng không có yêu ma quỷ quái. Những người bạn đồng hành rõ ràng hôm qua còn ở cạnh họ, hôm nay cũng không bao giờ ra khỏi phòng.
“Khách sạn này có vấn đề!” Những người chơi không ngừng nghỉ bắt đầu cố gắng tìm một nơi khác để ở.
Họ bắt đầu chuyển đến nhà của NPC bình thường, thậm chí còn nhận được sự hiếu khách từ cư dân. Ở chỗ này, phòng đương nhiên không có khả năng một mình một gian, bởi vậy người chơi mới rốt cuộc nhìn thấy người bên cạnh biến mất như thế nào ——
Họ đã biến thành hải sản.
Tất cả các loại hải sản.
Không kịp giãy dụa, không kịp kêu cứu, như trong nháy mắt biến thành một con cá hoặc là một con cua mặc cho người ta cắt xén, liều mạng vung vây cùng gọng kìm cũng vô ích. Trong khi những người chơi khác đang cố gắng tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì chính họ cũng trở thành những con vật.
Ngày hôm sau, người dân bước vào phòng, hài lòng nhặt những con ốc biển và tôm trên mặt đất.
“Không sai, khẳng định có thể bán được giá tốt.”
Một lô hàng tươi biển mới khác đã được Lại một mẻ hải sản mới được gửi đến trung tâm thương mại, rồi chế biến thành những món ăn ngon trên bàn ăn của mọi người.
Thiếu niên lấy ra một thanh sô cô la mới từ túi của mình.
Cậu bẻ một miếng và đưa nó cho con bạch tuộc trong mờ đã to bằng hai nắm tay trên vai.
Bạch tuộc cũng không cự tuyệt, vươn cổ tay bắt lấy sô cô la người yêu cho, từng chút từng chút nuốt vào bụng.
“Nhiệm vụ của em không giống như nhiệm vụ của họ, phải không?” Thẩm Kinh Niên nhai nuốt miếng của mình, cúi đầu nhìn về phía thẻ nhiệm vụ trong tay lần nữa. Nếu như những người chơi cũng nhận được nhiệm vụ này, nhất định sẽ không ở trong trấn chật vật nhiều ngày như vậy…
Bạch tuộc dán một chân lên môi cậu.
“Cái gì của bọn họ?” Nhiệm vụ sinh tồn?” Cậu nhẹ nhàng há miệng, để chân người yêu thò vào môi mình, sau đó nhắm mắt lại bắt đầu hưởng thụ nụ hôn có chút không giống người thường này. Trong tám chân của bạch tuộc có một chân sinh sản, Tần Lệ phi thường thích dùng cái này để hôn cho cậu ——
Giống như bị đầu lưỡi linh hoạt hơn liếʍ toàn bộ khoang miệng.
Chân rất mềm mại, đủ để hoàn toàn bao bọc môi thiếu niên, nhưng đối với hắn mà nói thâm nhập vào bên trong mới là chuyện thoải mái hơn. Phần trên chạm đến gốc lưỡi, trong lúc nán lại bắt đầu thử vị trí của cổ họng, nhào nặn nhiều lần mới tiến sâu vào bên trong.
Thẩm Kinh Niên đã cuộn mình trên giường.
Đôi môi hé mở, liên tục những chiếc chân trong suốt mềm mại xâm nhập, như thể có một người đàn ông đang đứng trước mặt cậu, đè đầu đòi hút vật cứng dày kia.
Bạch tuộc hưởng thụ đủ rồi, rốt cục rút chân sinh sản ra, một lần nữa dán vào cổ thiếu niên.
Thẩm Kinh Niên nhẹ nhàng ho khan hai tiếng.
Những người chơi đã ăn hải sản có thể biến thành hải sản, trước mắt còn có hình thái con người chỉ còn lại mấy người ăn rất ít. Ước chừng cũng ý thức được tình huống, bọn họ rốt cuộc bắt đầu tìm kiếm thức ăn khác, cho dù đói đến đầu óc choáng váng cũng không chịu ăn các loại đồ ăn do cư dân cung cấp. Đúng như Thẩm Kinh Niên suy đoán, nhiệm vụ của người chơi khác là sinh tồn…
Chỉ cần hai ngày nữa thôi.
Vượt qua, trở lại không gian X, tất cả đã kết thúc.
Nhưng làm thế nào cư dân có thể bỏ qua những thực phẩm làm sẵn.
Mắt thấy nhóm du khách nước ngoài này cũng không khác biệt lắm, nguồn cung của thị trường hải sản cũng không đủ. Khi Thẩm Kinh Niên đi xuống cầu thang, ông chủ khách sạn rốt cuộc vươn cành ô liu ra, chủ động mời vị khách này đến thưởng thức món ăn ngon.
“Cậu cũng đã ở rất nhiều ngày rồi… Lại đây, coi như là miễn phí… Không cần trả tiền cho bữa ăn này!”
“Không, tôi thực sự không hứng thú với hải sản.” Thiếu niên bình thản cự tuyệt, “Ông chủ tìm người khác đi.”
Biểu cảm của chủ khách sạn thay đổi: “Thật sự không thử sao? Hương vị rất ngon, ăn một lần sẽ không bao giờ quên.”
Thẩm Kinh Niên rũ mắt xuống.
“Không, thật đấy.”
Sự từ chối lặp đi lặp lại của cậu cuối cùng đã làm cho ông chủ khách sạn trước mặt xé bỏ ngụy trang hiền lành.
Nhân viên khách sạn bên cạnh bất ngờ tiến lại, trên tay cầm cây gậy chuẩn bị đánh bất tỉnh kẻ lạ mặt. Đó là điều họ vẫn luôn làm, đó là lý do tại sao giá phòng và giá ăn ở khách sạn rẻ như vậy — chỉ cần có người đến, những người này sẽ trở thành món ăn trên bàn của người dân thị trấn. Lần nào họ cũng lấy, vì chỉ cần ăn những thứ “hải sản” đó, người nước ngoài sẽ trở thành một thành viên của “hải sản”. Tất nhiên, những điều này sẽ không xảy ra với họ, bởi vì mọi người ở đây đều đang làm điều đó …
Thiếu niên mảnh khảnh tựa hồ có thể bị đập ngất xỉu ngay lập tức.
Nhưng trên thực tế, Thẩm Kinh Niên lại giống như là dự đoán được, trong nháy mắt giơ tay lên ngược lại bắt lấy cây gậy kia, sau đó mượn lực từ bả vai, hung hăng ném nhân viên phục vụ còn chưa kịp buông tay đến trước người mình. Ông chủ tiệm cũng thay đổi biểu tình, cầm ghế chuẩn bị đập người, nhưng lại bị đá một cước mạnh vào bụng khiến ông ta ngã xuống đất lăn lộn đau đớn. Những NPC khác lần lượt chạy tới, trên tay đều có vũ khí, vẻ mặt dữ tợn điên cuồng. Họ hét lên để gϊếŧ người lạ này, tay cầm dao làm bếp hoặc dao vảy cá.
Thẩm Kinh Niên cuối cùng cũng biết những NPC nhìn cậu rồi lẩm bẩm lúc đầu đang nói về điều gì.
Họ đang trò chuyện về việc cậu ngon như thế nào.
Lấy một địch nhiều hiển nhiên không phải là vấn đề nan giải gì.
Thân hình mảnh khảnh nhưng linh hoạt, sức lực tuyệt đối cường lớn, tất cả cánh tay đều dễ dàng bị gãy trong tay Thẩm Kinh Niên. Con bạch tuộc trên vai cũng không nhàn rỗi, tay chân lúc không có người chú ý liền mạnh mẽ vung ra, sau đó đâm thật sâu vào nhãn cầu của những NPC kia. Một tiếng thét chói tai vang lên, máu tươi đầm đìa trên mặt đất, những chiếc chân trong suốt đã hoàn toàn nhuốm máu. Máu dường như là chất dinh dưỡng tốt cho con bạch tuộc, thậm chí nó còn cắm sâu chân của mình vào hốc mắt của những NPC đó và bắt đầu ngấu nghiến.
Người trên mặt đất kêu thảm thiết liên tục.
Thẩm Kinh Niên giọt máu không dính, áo sơ mi trắng cực kì sạch sẽ.
Mà bên chân cậu, máu tươi chảy đầy mặt đất.
Cho dù cậu không động thủ, Tần Lệ cũng sẽ thay cậu giải quyết hết tất cả vấn đề.
Thiếu niên nhấc chân lên, bước qua người trước mặt, đi ra khỏi khách sạn này.
Những người chơi khác vẫn còn sống sót cũng bị tấn công tương tự.
Chỉ có điều không may mắn như vậy, bị cư dân dùng xẻng đập ngất xỉu trên mặt đất, kéo vào bếp bắt đầu xử lý, biến thành một phần bữa cơm hải sản ngon trên bàn ăn.
“Nếu những người chơi khác không hoàn thành nhiệm vụ của họ, kịch bản sẽ tiếp tục, phải không?” Bạch tuộc bên người đã trở to bằng nửa người, nằm sấp trên lưng thiếu niên, tám chân bám chặt vào thân thể thiếu niên. Máu đã được lau đi, nó vẫn như cũ là bộ dáng trong suốt, nhưng càng ngày càng trở nên quỷ dị, đáng sợ. Những cư dân khác nhìn thấy cảnh này, đều sợ tới mức muốn chạy trốn, nhưng mà lại tránh không thoát được bàn chân đột nhiên duỗi dài kia, cuối cùng bị hút sạch máu, trở thành chất dinh dưỡng cho bạch tuộc trưởng thành.
“Nhưng tất cả những người chơi đã ăn hải sản cuối cùng cũng không thể trốn thoát …”
Hắn hơi ngước mắt, một lần nữa nhìn về phía bờ biển xa xa: “Vậy để cho anh xem, làm sao có thể hủy diệt cốt truyện này đi.”
“Loại cốt truyện ăn thịt người này, không cần phải giữ lại.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận