Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sợi Dây Thừng Màu Tím Và Cơn Ngứa Trong Xương Tủy
“Sáng nay đến đây thôi.”
Câu nói của Chủ nhân như một ân huệ, kéo Thế Du ra khỏi vũng lầy của khoái cảm và kiệt sức. Nàng được giao cho chuyên viên mát-xa chăm sóc. Đôi bàn tay điêu luyện của họ lướt trên làn da đang ửng đỏ, xoa dịu những bó cơ căng cứng, giúp nàng hồi phục lại chút sinh khí.
Trang phục hôm nay là một chiếc váy ngủ lụa màu đen tuyền, mỏng manh như sương khói và hơi trong suốt. Bên trong, nàng mặc bộ nội y ren cùng màu, điểm xuyết những họa tiết hoa đào màu hồng phấn cực kỳ tinh xảo. Làn da trắng sứ của Thế Du ẩn hiện sau lớp vải đen huyền bí, tạo nên một vẻ đẹp quyến rũ chết người. Hôm nay, nàng không bị còng tay hay xiềng chân, nhưng sự tự do ấy lại khiến nàng bất an hơn bao giờ hết.
Bữa sáng diễn ra trong bầu không khí nặng nề. Chủ nhân ngồi đó, khuôn mặt lạnh tanh, ánh mắt đăm chiêu như đang toan tính một trò chơi mới tàn khốc hơn. Thế Du cúi đầu ăn, không dám thở mạnh.
Ăn xong, hắn ngoắc tay ra hiệu. Thế Du run rẩy bước lại gần. Ngay tại bàn ăn, hắn thô bạo xoay người nàng lại, lấy ra một cuộn dây thừng bằng bông màu tím sẫm.
“Màu tím rất hợp với làn da của em,” hắn thì thầm, bắt đầu trói nàng bằng kỹ thuật Shibari điêu luyện. Sợi dây mềm mại nhưng chắc chắn siết chặt lấy cổ tay, vòng qua ngực, đẩy cao đôi gò bồng đảo lên đầy khiêu khích.
Hắn không vội vàng. Bàn tay hắn lướt trên cơ thể nàng, xoa nắn bầu ngực qua lớp ren mỏng, rồi trượt xuống vùng tam giác mật. Hắn lấy ra một lọ thủy tinh nhỏ, bên trong chứa một loại thuốc mỡ trong suốt, tỏa ra mùi hương nồng nàn kỳ lạ.
“Món khai vị cho em đây.”
Hắn luồn tay vào trong quần lót, bôi trét thứ thuốc mỡ ấy lên khắp “cô bé” và cả bên trong vách thịt mềm mại. Ban đầu, Thế Du chỉ thấy mát lạnh, nhưng chỉ vài giây sau, một cơn nóng bừng bùng lên dữ dội.
“Ưm… a…”
Thuốc ngấm rất nhanh. Một cơn ngứa ngáy điên cuồng trỗi dậy từ tận sâu trong xương tủy, lan tỏa khắp vùng hạ bộ. Nó không phải cái ngứa ngoài da, mà là sự khao khát, thèm muốn được lấp đầy, được ma sát. Thế Du bắt đầu vặn vẹo, hai đùi cọ vào nhau trong vô vọng.
Chủ nhân cười khẩy, kéo sợi dây thừng lôi nàng xềnh xệch về phía phòng tra tấn.
Cánh cửa mở ra, đập vào mắt Thế Du là một cảnh tượng quái đản. Một sợi dây thừng dài khoảng 50 mét được căng ngang phòng, cách mặt đất chừng một mét. Trên sợi dây ấy, cứ mỗi mét lại có một nút thắt to sù sụ, và cứ mỗi 10 mét lại treo lủng lẳng một quả trứng rung đang kêu “vo vo”.
“Trò chơi mang tên: Con đường tơ lụa,” hắn tuyên bố lạnh lùng. “Em phải đi hết chiều dài sợi dây này. Trong quá trình đó, cấm được phép lên đỉnh hay mất kiểm soát. Nếu vi phạm… hừm, cây roi này sẽ không có mắt đâu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận