Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nuốt ngọc thạch lên kiệu (đeo vòng cổ)

“Tiểu phu nhân, mời ngồi.” Những người nâng kiệu là bốn nữ thị vệ trẻ tuổi, trong đó có một nữ thị vệ dáng người cao gầy, nàng ta chỉ vào chỗ ngồi bên trong nói.
Khương Vãn Ly nháy mắt đã đỏ mặt. Thì ra chỗ ngồi có hai cây dương vật bằng ngọc, một trước một sau, cái nào cũng to chừng ba ngón tay to.
“Tiểu phu nhân, Vương đã đợi người lâu rồi đấy.” Thấy nàng chậm chạp đứng yên, nữ thị vệ đành mở miệng thúc giục: “Nếu trễ thì người sẽ bị Vương đánh đòn.”
Nữ thị vệ nghiêm túc nói “đánh đòn” khiến mặt Khương Vãn Ly càng đỏ hơn, như thể nàng là một đứa con nít cố tình gây sự. Không còn cách nào khác, nàng chỉ đành banh chân ra, nhắm dương vật giả bằng ngọc vào lỗ hoa huyệt và cúc huyệt, từ từ ngồi xuống.
Ngọc thạch thô to banh từng lớp nếp uốn ra, từng chút một chèn vào huyệt thịt đã trống rỗng một thời gian. Dương vật giả bằng ngọc ngắn hơn kích thước của Vương nhiều, đầu vừa chạm đến hoa tâm thì đã mạnh mẽ nghiền. Dương vật giả bằng ngọc phía sau cũng từng chút một chiếm cứ cúc huyệt của nàng, cưỡng ép khiến hàng mày của mỹ nhân hơi cau lại.
Nhóm nữ thị vệ có vẻ không biết nâng kiệu lắm, đi rất nhanh nhưng cũng cực kỳ bất ổn. Cả quãng đường khiến mặt Khương Vãn Ly đỏ ửng, thở gấp không thôi, nàng cũng không dám lên đỉnh, phải kìm nén đến xấu hổ vô cùng, đôi mắt hạnh rưng rưng ngấn nước.
Kiệu xóc nảy một chút rồi hạ xuống đất, hoa tâm cũng vì vậy mà bị cọ mạnh một cái. Nàng run rẩy cả người, thở dốc rên rỉ, đôi chân trắng nõn run rẩy xuống kiệu.
“Tiểu phu nhân, mời người hãy quỳ xuống bò vào.” Nữ thị vệ nói đâu ra đấy.
Dưới cái nhìn chăm chú của nhóm nữ thị vệ, Khương Vãn Ly trần truồng cúi người, tứ chi chạm đất, bò trên tấm thảm dày được trải đến chỗ Quân Đình.
Quân Đình đã tắm táp xong xuôi, ngồi ở giường đợi được một lúc lâu đến mức mái tóc dài ướt sũng nước đã khô được một nửa, áo khoác bào màu sáng trắng trăng non khoác hờ hững lên người, nửa kín nửa hở, lộ ra hơn phân nửa lồng ngực. Hắn không đi giày, bàn chân trần trắng giẫm lên thảm.
“Ly Nhi đến muộn rồi.”
“Tiện nô biết lỗi rồi.” Khương Vãn Ly cúi đầu xuống, hôn lên mu bàn chân trần của nam nhân để lấy lòng. Nàng hé mở đôi môi đỏ ngậm lấy ngón chân sạch sẽ của nam nhân. Bàn chân vừa được rửa sạch, không có mùi vị gì lạ, không khó tiếp nhận như nàng tưởng tượng.
Nhưng Quân Đình vẫn sẽ xử lý tiểu nữ nô vì đến trễ dù cho nàng có lấy lòng đi chăng nữa.
Khương Vãn Ly bị đeo vòng cổ rồi đặt nằm lên đùi nam nhân, dương vật thô to cách lớp áo bào đâm vào bụng dưới.
Lập tức, lòng bàn tay ấm áp rơi vào đôi gò tuyết. Đôi gò tuyết như lòng trắng trứng, mềm mại, trơn nhẵn, cảm giác rất tốt, rất thích hợp để đánh cho mấy phát.
Nàng như một đứa trẻ phạm lỗi, bị đặt nằm úp sấp lên đùi người lớn rồi quất vào đít, khiến nàng xấu hổ đến đỏ cả mặt.
Quân Đình đã cố gắng kiềm lực lại, không đánh ác như trước nữa, nhưng cũng đủ khiến nàng cảm nhận được cơn đau nhè nhẹ, cái mông trắng nõn hằn dấu bàn tay đỏ tươi.
Nhưng được mấy phát, Khương Vãn Ly đã bắt đầu đau đến phát khóc, giọng nói có tiếng nghẹn, mềm mại van xin Quân Đình.
“Chủ nhân, tiện nô biết sai rồi… Xin ngài đừng, đừng đánh nữa.”
Đêm nay Quân Đình dễ chịu đến bất ngờ, thấy nàng khóc nên đổi từ đánh sang bóp, động tác nhẹ nhàng như bóp nhẹ cặp mông thịt của nàng mà thôi.
“Lần sau mà còn đến trễ nữa thì bản vương sẽ đập nát cái mông nhỏ của Ly Nhi.”
“Không, không dám đâu, tiện nô không dám.”
Quân Đình đè tiểu nữ nô đang nức nở lên giường. Mỹ nhân trắng thuần như tuyết nằm trên chiếc giường đỏ rực như hoa hồng, làm bật lên sự yêu dã và quyến rũ của nàng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận