Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đôi mắt người đàn ông trong đêm rực lửa, sắc bén như con sói đói khát, gầm lên một tiếng lập tức vung tay sốc tung tấm chăn lên, để lộ ra khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi của người phụ nữ bị gậy thịt của mình cắm thọc đến rối tung rối mù, chật vật vô cùng. Giờ phút này khóe mắt cô đo đỏ, hơi ướt đẫm nước mắt sinh lý, đầu côn thịt thô to rỉ tơ máu vẫn đang cắm ở sâu tít bên trong khoang miệng ấm áp đỏ tươi, bị cái lưỡi đinh hương của cô vô thức liếm láp quấn lấy. Nhục dục trong người nam nhân đã dâng lên đến cực điểm bạo phát, Cao Nghị cũng không thể nào kiên trì kìm nén được nữa. Anh đâm mạnh hông, côn thịt thọc sâu lút cán vào tận vách yết hầu nhạy cảm của Mạn Nhu, từng luồng, từng luồng tinh dịch đặc sệt, trắng đục và nóng hổi như dung nham ồ ạt bắn vọt ra, tưới đẫm bên trong.
Sau khoảnh khắc bắn tinh điên cuồng, anh cũng không vội vã rút vũ khí ra ngay mà vẫn lưu luyến để nguyên trong miệng cô, thong thả đỉnh hông cọ xát thêm vài cái đầy bỡn cợt. Chờ đến khi yết hầu Mạn Nhu ừng ực nuốt toàn bộ đống tinh dịch đặc quánh xuống bụng, anh mới thỏa mãn vừa lòng mà từ từ rút cây dương vật vẫn còn dính đầy nước bọt và chất nhầy ra, tham luyến cọ cọ phần quy đầu nóng hổi lên hai má đang ửng hồng kiều diễm của cô vài cái. Dựa theo tính tình đại tiểu thư thường ngày của Mạn Nhu, đáng lẽ lúc này cô hẳn là sẽ nhăn mặt rất tức giận, nhưng kỳ lạ thay, hiện tại cô vẫn duy trì biểu tình thất thần, ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ. Cao Nghị nheo đôi mắt tinh anh lại liền chú ý thấy chỗ khăn trải giường ở phần hạ thân cô đã ướt dầm dề một mảng lớn, một mùi dâm thủy nồng đậm thoang thoảng, hóa ra là ban nãy trong lúc khẩu giao bú mút dương vật cho anh, cô nàng dâm đãng này cũng tự dùng tay an ủi hoa huyệt đến mức cao trào.
Trong lòng Cao Nghị như có ngọn lửa nóng rực bùng lên, một tay vươn tới đem cơ thể mềm nhũn của Mạn Nhu ôm siết vào trong ngực, đang hừng hực chuẩn bị banh chân cô ra đâm cắm vào tiểu huyệt để chơi thêm một đêm kịch liệt thì cô lại đột ngột biến sắc, đưa tay bưng chặt che miệng, vẻ mặt trắng bệch khó chịu lảo đảo trượt xuống giường, lảo đảo đi thẳng vào phòng tắm nôn thốc nôn tháo.
Cao Nghị: “…” Dục hỏa đang bùng cháy lập tức bị dội một gáo nước lạnh, sắc mặt anh xám xịt trở nên vô cùng khó coi, anh hậm hực vơ vội cái quần mặc vào rồi sải bước đi qua theo sau. Đi ngang qua khu vực phòng bếp, anh kìm nén bực dọc dừng lại rót một ly nước sôi để nguội, mang vào đưa cho Mạn Nhu đang gục mặt bên bồn cầu nôn nốc náo đến tội nghiệp. Mạn Nhu run rẩy dùng tay hứng nước lạnh vã lên rửa mặt, thần sắc vốn đang ửng hồng vì hoan ái phút chốc biến thành xám ngắt tái nhợt. Cô gian nan vươn tay dựa hẳn vào cửa phòng tắm, ngước mắt nhìn đến sắc mặt âm trầm đáng sợ của Cao Nghị, lòng dâng lên trận bất an vội lắc đầu nói nhỏ: “Em… em không biết, em không cố ý, em không nghĩ rằng mình sẽ buồn nôn… em…”. Lời giải thích còn chưa kịp nói xong trọn vẹn, dạ dày cô lại tiếp tục co thắt, cồn cào bốc lên trào ngược, Mạn Nhu gục xuống tiếp tục nôn ra mật xanh mật vàng, cả bữa cơm chiều ngon lành vừa rồi cũng bị cô phun sạch sẽ không còn sót lại một chút cặn nào.
Dù có chút hụt hẫng nhục dục, tuy vậy nhưng một người nam tử hán như Cao Nghị lại không hề cảm thấy tự ái hay tổn thương lòng tự tôn, mà ngược lại, thấy cô yếu ớt như vậy, anh sải bước đi vào phòng tắm dang tay đỡ lấy cơ thể suy nhược vô lực của Mạn Nhu, bàn tay thô ráp xoa nắn nhẹ nhàng vỗ về phía sau lưng cô, trong mắt hiện lên tia vô cùng lo lắng cho tình trạng sức khỏe tồi tệ của cô. Anh cau mày nhớ lại, rõ ràng là đã nhiều ngày trôi qua anh luôn lờ mờ cảm thấy sinh hoạt của Mạn Nhu rất kỳ lạ, thầm nghĩ trong đầu: Chẳng lẽ thân thể cô ấy có vấn đề bệnh tật gì nghiêm trọng sao?. Nhưng sờ trán cô thì cũng không thấy sốt, cũng chẳng có biểu hiện cảm mạo, vậy rốt cuộc tại sao lại nôn khan kịch liệt như thế chứ?. Mấy ngày gần đây cô ăn uống rất gẩy gót, đã không còn vẻ phấn chấn vui vẻ, cớ sao bây giờ còn nôn thê thảm nhiều như muốn moi cả dạ dày ra ngoài.
Cao Nghị lo lắng nắm chặt hai tay, vẻ mặt hiện rõ sự bất an, anh nhớ lại lúc trước Mạn Nhu cũng từng khẩu giao ngậm mút cho anh, cũng đã từng nuốt tinh dịch nóng hổi nhưng trước nay chưa bao giờ lại bị nôn mửa như vậy, cho nên chắc chắn vấn đề không phải là ở phương diện tình dục này. Hiện tại đang là đêm khuya thanh vắng, sương rơi lạnh buốt, cũng không thể mạo hiểm mang cô đi lặn lội tìm gặp bác sĩ. Cao Nghị căng não miễn cưỡng nhớ lại những ca bệnh mình từng vô tình tiếp xúc trong quân ngũ, bất quá phần lớn những ca đó đều là ngoại thương xương máu do huấn luyện khắc nghiệt, hoàn toàn khác hẳn với tình trạng nôn mửa xanh xao này của Mạn Nhu. Nhưng đột nhiên một tia sáng lóe lên, thật ra lúc còn nhỏ anh có một lần từng đi cùng mẹ lóc cóc đến bệnh viện thăm một người họ hàng, anh nhớ láng máng người họ hàng kia cơ thể cũng có những triệu chứng y hệt tương tự cô, đều là suốt một khoảng thời gian dài ăn không vô nuốt không trôi, người mệt mỏi lại hay nôn mửa. Mà nguyên nhân người họ hàng kia phải vào viện kiểm tra là do…
Cao Nghị nín thở cẩn thận nhớ lại, sau đó bỗng nhiên như bừng tỉnh, mở to hai mắt, ánh mắt anh pha lẫn sự vừa kinh ngạc vừa hoài nghi, gắt gao nhìn chằm chằm vào phần bụng phẳng lỳ của Mạn Nhu. Cô cúi đầu nôn ra thêm vài lần liền cảm thấy cổ họng tốt hơn một chút, vội vàng áy náy vòng tay ôm lấy bụng, ngước đôi mắt ngấn nước nhìn anh nói nhỏ: “Xin lỗi anh, em không phải cố ý phá hỏng chuyện vui của anh.”. Cao Nghị nhíu mày, sải bước tới ôm lấy cô: “Có cái gì mà em phải xin lỗi cơ chứ, thân thể em mấy ngày nay đã không tốt, ngày mai nhất định phải đến bệnh viện khám xem sao.”. Mạn Nhu cố chấp không cho là vậy, cô nghĩ có khả năng mình chỉ bị trúng gió cảm lạnh, làm gì mà nghiêm trọng đến mức phải đi gặp bác sĩ phiền phức. Từ trước đến nay cô vốn không thích gặp bác sĩ với mùi thuốc sát trùng chút nào, trước kia lúc sinh bệnh vặt cô chỉ cần cắn răng đến phòng khám mua vài liều thuốc tây trị cảm uống là khỏi. Cao Nghị thấy cô nhăn nhó không để ý sức khỏe, giọng điệu dứt khoát nghiêm khắc nói: “Chuyện này không cần em suy nghĩ, ngày mai sau khi anh huấn luyện xong sẽ đích thân chở em đến bệnh viện khám xét đàng hoàng.”. Mạn Nhu trừng mắt bướng bỉnh: “Không cần mà, em thật sự không có bị gì hết đâu, hiện tại nôn ra hết là trong người thoải mái rồi.”. Cao Nghị nhìn thẳng vào mắt cô, vô cùng nghiêm túc mà chốt hạ: “Anh đã quyết, không cho phép thương lượng!”. Mạn Nhu bất đắc dĩ thở dài đành ngậm ngùi bỏ cuộc, sau đó ngoan ngoãn cầm lấy ly nước ấm Cao Nghị đưa cho, ngửa cổ uống hơn phân nửa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận