Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi còn bé, Nghiêm Kỷ rất bám ông nội, có lần anh theo ông nội đến một vùng nông thôn nào đó để xây dựng công trình.
Cũng ở nơi đó, anh đã quen biết Lâm Thi Vũ lúc đó mới 6 tuổi, mà Lâm Thi Vũ cũng là người chặn để Nghiêm Kỷ lúc đó còn nhỏ thiếu hiểu biết suýt chút nữa là ngã xuống ruộng phân.
Nếu thật sự ngã vào đó, dựa theo tính cách của Nghiêm Kỷ, có lẽ anh sẽ thay cho mình một bộ da mới.
Anh cùng Lâm Thi Vũ trở thành bạn bè, có một đoạn thời gian chơi với nhau ngắn ngủi, nhưng thời gian đó Nghiêm Kỷ thật sự rất vui vẻ.
Mà Lâm Thi Vũ sau khi lớn lên cũng không nhớ Nghiêm Kỷ, là bởi vì lúc ấy Nghiêm Kỷ dùng thân phận và tên của đứa trẻ khác.
Nghiêm Kỷ cũng không muốn Lâm Thi Vũ nhận ra mình, nhưng nhìn cô ấy thật sự khác với những người xung quanh, có chút kỳ lạ, nên anh mới tiện tay bảo vệ cô ấy một chút.
Phương Vinh Hoa biết con trai mình tính tình cổ quái, làm việc cũng phải xem vui hay không vui. Mà Lâm Thi Vũ là một cô gái đơn thuần, anh vui vẻ thì sẽ giúp đỡ.
“Đáng tiếc, ông nội con vui một hồi. Ông đã có một đứa cháu trai nên rất trông ngóng chắt của mình. Luôn đợi con hiểu ra. Vậy sao tối nay con lại về trễ như vậy?”
Nghiêm Kỷ nói đơn giản chuyện đưa Mộc Trạch Tê về nhà.
“Thì ra là con gái của Vạn Dung.” Phương Dung Hoa hừ cười một tiếng, mang theo hồi ức dường như có chút cảm khái: “Vạn Dung dạy con gái thật sự. Nhưng cô gái kia nhất định rất xinh đẹp.”
Trong đầu Nghiêm Kỷ thoáng cái hiện ra khuôn mặt như hoa của Mộc Trạch Tê, cùng dáng vẻ yếu ớt dễ vỡ của cô.
Nghiêm Kỷ đã gặp vô số phụ nữ hoặc vì quyền thế của nhà họ Nghiêm, hoặc vì khuôn mặt này của anh mà tới gần mình.
Nhưng Mộc Trạch Tê thật sự là người xinh đẹp và có khí chất nhất trong số đó.
Anh không tỏ ý kiến chỉ “vâng” một tiếng.
Phương Dung Hoa vừa nghe, mang theo ý trêu đùa nhìn về phía con trai mình.
“Nếu cô gái có ý, nếu con thích, thì giữ người ta ở bên cạnh mình. Nhà chúng ta không thiếu cái gì cả, sau này cho dù có chia tay cũng không khiến cô ấy thiệt thòi, cô ấy cũng có thể đạt được thứ mình muốn.”
Nghiêm Kỷ không trả lời, chỉ lo qua loa ăn cơm.
Vẻ đẹp của Mộc Trạch Tê thật sự rất quyến rũ người khác, nhưng cô luôn nhằm vào Lâm Thi Vũ, anh không thích phụ nữ rườm rà hay giở trò như vậy, ngại phiền phức.
Phương Dung Hoa thấy Nghiêm Kỷ mới ăn mấy miếng đã muốn đặt đũa xuống, vội gắp thêm mấy đũa thức ăn bỏ vào trong bát anh.
“Ăn uống của con một chút vẫn không cải thiện. Con trai, con không vui sao? Trong nước có nhiều hạn chế, cha con lại không thích con đi du học, nếu không thì con nghỉ phép ra nước ngoài chơi để giải sầu đi, con thấy thế nào?”
“Nói sau đi mẹ.” Nghiêm Kỷ cuối cùng cũng ăn sạch mấy miếng thức ăn mẹ gắp rồi đặt đũa và bát xuống.
Mộc Trạch Tê chỉnh đốn lại bản thân xong xuôi, cô chuẩn bị xuống tiểu khu đi mua băng vệ sinh.
Mặc dù biết Nghiêm Kỷ không còn ở đó, nhưng cô vẫn theo thói quen tìm kiếm bóng dáng ấy.
Sau đó, cô thấy bộ quần áo màu xanh trắng nằm trong thùng rác lộn xộn.
Mộc Trạch Tê nhặt quần áo về, giặt sạch sẽ, chỗ có vết máu vò đi vò lại, giặt hết lần đến lần khác.
Từ nhỏ Nghiêm Kỷ đều như vậy.
Anh hòa nhã khách sáo với mọi người nhưng lại luôn khiến người ta có cảm giác xa cách hơn là khinh thường.
Cô chưa từng biết, khoảng cách giữa nhà mình và nhà họ Nghiêm còn sâu hơn cả eo biển Bering.
Bản thân cô hết lần này đến lần khác đi tìm Nghiêm Kỷ gây phiền phức cho anh, Mộc Trạch Tê đôi khi có thể nhìn thấy sự thiếu kiên nhẫn của Nghiêm Kỷ đối với mình, mặc cho ai cũng sẽ cảm thấy phiền phức mà chán ghét.
Nhưng Nghiêm Kỷ chưa từng từ chối cô, khiến cô cảm thấy khó xử, bản thân cô luôn ôm tâm lý may mắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận