Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bài Học “Thịt Chín”
Sự thật chứng minh, thứ nổ tung không phải là vật thể đang cương cứng dưới hông của Trần Chiêu Hàn, mà là khuôn mặt, và thậm chí là cả con người của Từ Tư Nhan.
Anh đã khơi gợi như thế rồi, tất nhiên cô cũng tò mò không thể chịu nổi. Mấy lần làm tình vội vã trong bóng tối và cơn hoảng loạn, cô luôn không dám nhìn kỹ. Bây giờ, anh lại bảo cô “xem” cho anh giữa ban ngày ban mặt, dưới ánh sáng rực rỡ. Nghĩ kiểu gì cũng cảm thấy đây là một cái hố to lớn với một chiếc bánh mồi nhử… và chiếc bánh ấy, rõ ràng là nhân thịt.
Trần Chiêu Hàn nắm lấy bàn tay cô, dẫn dắt nó đi xuống phía dưới. Vừa ôm cô lên giường, anh đã vội vã cởi quần. Lúc này, bàn tay cô men theo đường nét da thịt trần trụi, rắn chắc của anh, sờ soạng đi xuống. Từ Tư Nhan bị cái nhiệt độ nóng hổi như lò than trên người anh hun nóng cả mặt, nhưng cô lại không nỡ né tránh.
“Ưm…” “Sao thế?” Anh khàn giọng hỏi, hơi thở phả lên mặt cô. “Tay em… tay em bị chuột rút rồi. Thật đấy, ui da, đau quá.” “……” “A Nhan, anh cũng đau.”
Anh nói xong, lại dán chặt tay cô lên vật đó, buộc cô phải nắm lấy nó. Lòng bàn tay mịn màng, non nớt của cô vừa chạm đến cái thứ hung khí ấy, hô hấp của người đàn ông lập tức trở nên nặng nề, gấp gáp. “A Nhan, ngồi hẳn lên đùi anh đi.”
“Em không muốn!” Đầu óc của Từ Tư Nhan như sắp nổ tung. Cái thứ trong tay cô nó nóng như một thanh sắt vừa rút ra khỏi lò, vừa cứng, vừa thô, gân guốc nổi lên cuồn cuộn. “Nghe lời nào. Anh không động vào bên dưới của em. Em chỉ cần ngồi lên đùi anh, giúp anh… chạm vào nó thôi.”
“Em…” Cô còn chưa kịp nói hết lời, đã bị anh xốc eo, đặt ngồi thẳng lên đùi anh. Trong căn phòng ngủ sạch sẽ, ngoài một chiếc giường và một cái tủ quần áo ra, chỉ còn lại bộ bàn ghế bằng gỗ đơn sơ đặt dưới khung cửa sổ. Ánh nắng ban ngày chiếu thẳng vào phòng, sáng đến mức khiến người ta thẹn thùng. Đến cả hai trái tim đang đập rộn ràng trong lồng ngực cũng trở nên nổi bật, rõ ràng hơn.
Từ Tư Nhan thấy anh thoải mái tựa vào đầu giường, đôi mắt trong veo nhìn cô chằm chằm, một dáng vẻ hoàn toàn sống chết mặc cho người ta xử lý. Bị buộc phải nắm lấy cây hung khí đang dữ tợn ngẩng cao đầu kia, mạch đập trong lòng bàn tay cô cuộn trào mãnh liệt. Cô vẫn không dám nhìn thẳng vào nó, trông như chỉ cần liếc mắt nhìn một cái thôi thì sẽ mọc mụt lẹo ngay lập tức. Nhưng cổ họng cô lại liên tiếp phát ra tiếng nuốt nước bọt không sao khống chế được.
Trần Chiêu Hàn nâng cằm cô lên, hôn phớt một cái. “Dáng vẻ này của em, giống như muốn ăn sạch anh vậy. Có muốn… cắn nó một cái không?” Giọng anh khàn đặc, nhỏ nhẹ dụ dỗ cô. Trên mặt cô gái ửng đỏ như gấc chín, hơi nóng từ trong lỗ tai phả ra. Cả người cô giống như bị thiêu đốt. Cô lắp ba lắp bắp nói một câu: “Em, em không thèm! Anh đừng có nói bậy, em không bao giờ ăn thịt sống đâu!”
Trần Chiêu Hàn phì cười. Nụ cười ấy làm lồng ngực anh rung lên, truyền sự chấn động sang cả người cô. Anh mỉm cười nói: “A Nhan ngoan, em đừng động đậy nữa… Nó sắp bị em nướng thành thịt chín rồi kìa.” Nóng đến mức này, thả quả trứng gà lên đó nói không chừng cũng có thể nướng chín được. Sao có thể gọi là thịt sống được nữa.
Cô bắt đầu cử động, rất chậm, biên độ cũng rất nhỏ, chỉ dám dùng mấy ngón tay. Một cảm giác ngứa ngáy, tê dại lan ra từ lòng bàn tay. Đôi tay cô từ phần thân gậy sần sùi vuốt lên phần đỉnh nấm căng mọng, thả lỏng, rồi lại từ phần thân vuốt lên phần đỉnh. Trần Chiêu Hàn khóa chặt khuôn mặt đang đỏ bừng của cô, đôi mắt anh cũng ửng đỏ lên vì dục vọng. “Ai nói với em là làm như thế này, hửm?”
“Hả?” Từ Tư Nhan bị anh lườm đến dựng cả lông măng. Tay cô hơi run rẩy, vô tình giật đứt vài sợi lông mao thô cứng ở gốc rễ. “Em, em không phải cố ý đâu! Cũng đâu có ai… đâu có ai dạy cho em.” Đôi mắt dịu dàng của cô lập tức rưng rưng nhìn vào anh. Hốc mắt cô phiếm đỏ bừng, cái dáng vẻ đáng thương ấy như thể đang nói: “Nếu như anh dám hung dữ với em, em sẽ lập tức khóc cho anh xem.”
Anh nhìn thấy bộ dạng đó của cô, cái thứ “đau” ở bên dưới lại càng đau hơn. Tại sao lại có một cô gái, khi cười lên thì câu hồn đoạt phách, mà khi sắp bật khóc lại khiến người ta muốn đè nát ra như thế này? Toàn thân trên dưới đều bóng bẩy, nõn nà, khiến người ta nhai cũng không được, mà nuốt cũng không xong, chỉ có thể ngậm mà mút thôi. “Không sợ, không sợ. Anh sẽ từ từ dạy em.” Người đàn ông ôm chặt cô vào lòng. Từng cái hôn vụn vặt rơi trên đỉnh đầu cô, âm giọng dịu dàng không tả xiết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận