Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sở Vân Hách lớn thắng vào kinh, hòa tan tháng chạp tới nay kinh thành sóng vân quỷ quyệt.
Trong cung muốn bị yến hội, vì chào đón Sở Vân Hách trở về. Tiêu Huyên làm như bị buộc bất đắc dĩ, đêm khuya ở nơi nào đó, phóng nàng trở về Lưu Vãn Điện.
Nhìn thấy Uy Nhuy cùng Kiêm Gia, Ninh Oản cảm giác phảng phất giống như cách một thế hệ.
Hai cung nữ ngủ một giấc dậy liền từ Phi Hạc Quan trở về cung, đã hai tháng nay hầu hạ “Trưởng công chúa”, không biết chân chính trưởng công chúa ở nơi nào, cũng không dám hỏi thăm, mỗi ngày nơm nớp lo sợ, một bụng sợ hãi không chỗ nói. Lúc này nhìn thấy Ninh Oản, vui mừng đến mức quỳ gối trước mặt nàng khóc thật lâu.
Hai tháng qua Ninh Oản không nói mình đã ở đâu, hai cung nữ sau khi trải qua kiếp nạn này cũng không hỏi một câu nào. Ba chủ tớ nói chuyện cũ một hồi, Ninh Oản nghe được trải qua của bọn họ trong khoảng thời gian này, liền thở dài một hơi, lại nhớ tới những ngày còn ở Thái Cực Điện
Thật vất vả mới được ra ngoài, ngàn vạn không cần lại bị Tiêu Huyên bắt trở về……
Ninh Oản âm thầm cầu nguyện.
Cung yến ngày càng gần, trong cung không khí cũng vui mừng lên. Thái hậu đã lâu không gặp cũng tặng cho nàng một ít trang sức để nàng yên lòng.
Chỉ cần Thái Hậu không ghét bỏ nàng, nàng liền an tâm.
Năm mới đang đến gần, lục bộ phong ấn. Vào đêm ngày hai mươi chín tháng mười hai âm lịch, các hoàng tử và quý tộc ở Kinh thành cuối cùng đã nhìn thấy vị Sở tiểu tướng quân, Sở Vân Hách, trong bữa tiệc cung điện.
Nói là tướng quân, nhưng lại không giống. Đơn giản là Sở Vân Hách lớn lên văn nhã tuấn tú, một đôi mắt đào hoa ba quang lưu chuyển, thấy ai đều ngậm ba phần ý cười, nói là trong kinh nuôi lớn thế gia công tử cũng không ai hoài nghi.
Một số người quan tâm cũng hỏi về câu chuyện của Sở Vân Hách ở biên giới. Nghe nói vị tướng quân này dụng binh như thần, đánh đâu thắng đó, thường tự mình xông trận. Hắn không chỉ ngày thường cười như vậy, lúc giết địch cũng cười như vậy, nụ cười của hắn giống như thưởng thức hoa xuân. Phong cách như vậy đã khiến nhiều người không nói nên lời. Nhưng các nữ quan trong nhà lại không thèm để ý đến điều này, đều bị nụ cười của hắn làm đỏ mặt, không khỏi đưa mắt nhìn.
Một người đẹp trai như vậy, lại là một tướng trẻ có tương lai tươi sáng, thực sự là người tình trong mộng lý tưởng của các thiếu nữ khuê các.
Nhưng mà nghĩ vậy tiểu tướng quân vào kinh vì một mục đích khác, các nàng đều tan nát cõi lòng, nhìn Trưởng công chúa Ninh Dương ngồi ở phía trên, đều buồn bực mà siết chặt khăn.
Như thế nào lại là trưởng công chúa?
Nhưng mà thấy dung mạo Trưởng công chúa , các nàng không lời nào để nói.
Hai người này trai tài gái sắc, trời sinh một đôi, các nàng mới là râu ria……
Phía dưới mạch nước ngầm mãnh liệt, cùng Ninh Oản không quan hệ. Nàng hôm nay chỉ là tới dự tiệc.
Mọi người đều đối nàng cùng Sở gia hôn ước cảm thấy hứng thú, Ninh Oản không phải.
Nàng hiện tại không còn là xử nữ, tuyệt đối không thể thực hiện hôn ước. Nếu không một khi bị phát hiện, tổn hại nàng thanh danh vẫn là việc nhỏ, nếu như bị người có tâm đem việc này cùng trong kinh lời đồn đãi kết hợp lên, tuyên dương nói hoàng đế bất nhân, chà đạp nàng rồi trả lại cho Sở gia, cố ý đánh vào mặt Sở gia, đó sẽ là chuyện lớn .
Chỉ hy vọng Tiêu Huyên có thể đẩy hôn ước này đi.
Nàng ngồi ở thượng đầu, đối diện với Sở Vân Hách, trong lòng có gì đó, không khỏi nhìn hắn thêm vài lần. Không ngờ, Sở Vân Hách chú ý đến ánh mắt của nàng, mỉm cười nâng ly với nàng.
Người khác cảm thấy Sở Vân Hách ánh mắt ba quang liễm diễm, phong lưu đa tình, nàng lại cảm thấy ánh mắt này có chút tà tính, khiến người xem trong lòng bất an, vội vàng trở về ly rượu, tránh đi tầm mắt.
Ghế trên đầu ném tới một ánh mắt trấn an, sau đó cho Sở Vân Hách một ánh mắt cảnh cáo.
Cái này qua lại bị rất nhiều người xem ở trong mắt, Thái Hậu cũng nhíu mày, cảm thấy hoàng đế làm như vậy không quá thích hợp.
Thái Hậu nhìn Ninh Oản, cảm thấy lời khuyên của quốc sư rất đáng tin cậy.
Nên nên để Búi Nhi ở trong phủ công chúa, đừng để mỗi ngày ở trong cung nhìn hoàng thượng ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, sẽ có hại cho thanh danh của nàng. Hơn nữa, quốc sư đích thân cầu hôn, cũng là thuận theo nguyện vọng của nàng. Chỉ là Sở Vân Hách nửa đường ra tay, ý tưởng này chỉ có thể gác lại.
Ninh Oản tâm loạn như ma, bất tri bất giác lại uống lên một chén rượu. Cung nữ bên cạnh đinh rót đầy cho nàng, vô ý va phải, khiếm rượu bắn tung tóe khắp người.
Cung nữ sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, vội vàng quỳ xuống đất thỉnh tội “Điện hạ thứ tội, điện hạ thứ tội ”
Ninh Oản trấn an nàng, thầm nghĩ ngồi ở chỗ này như đứng trên đóng lửa, không bằng trở về. Chỉ lấy cớ thân thể không khỏe, hướng Thái Hậu cùng Hoàng Đế cáo lui.
Trong Lưu Vãn Điện yên tĩnh không tiếng động, Kiêm Gia thắp đèn, hầu hạ nàng thay đổi xiêm y. Uy Nhuy hỏi “Điện hạ còn càn gì nữa không?”
Nàng tâm tư tỉ mỉ, chú ý tới Ninh Oản hôm nay không có ăn uống gì, khả năng còn bị đói.
Ninh Oản lắc đầu “Ta nghỉ ngơi trước, các ngươi lui ra đi.”
“Vâng.”
Tẩm điện thực mau lại an tĩnh. Trong một mảnh hắc ám, Ninh Oản nằm ở trên giường, như thế nào đều ngủ không được, không khỏi cười khổ.
Ngày xưa ở Thái Cực Điện, nàng cách mấy ngày đều bị Tiêu Huyên lăn lộn đến chết đi sống lại, hận không thể mỗi ngày ngủ chết ở trên giường. Hiện tại đã được tự do, ngược lại không quen với điều đó
Ninh Oản thật sự ngủ không được, đơn giản khoác kiện áo ngoài, không kêu hai cung nữ, lẳng lặng mà đứng ở ngoài điện hành lang ngams sao.
Không biết Vân Trần hiện tại có ổn không……
“Điện hạ.”
Ninh Oản ngẩn ra, nhìn xung quanh không thấy gì, không khỏi cúi đầu cười khổ.
Nàng là si ngốc, cư nhiên nghe được thanh âm Vân Trần.
“Điện hạ.”
Ninh Oản giật mình một cái, mở to hai mắt.
Chẳng lẽ không phải nàng ảo giác?
Nàng nhìn đã lâu, cuối cùng nhìn thấy Vân Thần mặc thường phục đứng sau tảng đá điện.
Bốn mắt nhìn nhau, nàng cứng họng.
Là mộng sao? Không phải mộng sao?
Nàng cư nhiên ở chỗ này thấy được Vân Trần?
Người nọ đạm cười triều nàng gật đầu, tựa hồ như nói gì đó.
Cách xa như vậy, nàng thấy được dáng môi hắn, nhận ra hai chữ
Búi búi.
Nàng cất bước chạy như bay, áo ngoài bay phấp phới dọc hành lang, bóng người mảnh khảnh đã nhào vào vòng tay hắn ôm ấp.
Hắn cúi đầu nhìn Ninh Oản, vuốt ve bờ vai gầy của nàng, thở dài “Búi búi như thế nào mặc ít như vậy? Sẽ cảm lạnh……”
Trong lòng ngực thiếu nữ tựa hồ hỉ cực mà khóc, đầu nhỏ dán ở trong lòng ngực hắn, ô ô mà kêu tên của hắn.
Hắn cười cười, “Búi búi, nhỏ giọng, nàng không nghĩ làm các cung nữ phát hiện ta đi?”
Thiếu nữ cứng đờ, ủy khuất gật đầu, khụt khịt đã lâu mới bình tĩnh lại, nâng lên hai mắt đẫm lệ mông lung, đáng thương hề hề mà kêu hắn “Vân Trần ”
Hắn gật đầu “Ta ở đây.”
Hắn ở đây.
Ninh Oản hít một hơi thật sâu, tham lam hít lấy mùi thơm thoang thoảng của sách và mực trên người..
Đúng vậy, hắn ở, hắn tới……
Thật tốt……
“Ngươi như thế nào giờ mới đến?”
“Điện hạ đây là ghét bỏ ta? Hay là……” Hắn bỗng nhiên sát gàn, cùng chóp mũi nàng chống chóp mũi, “Điện hạ thích Sở tiểu tướng quân kia, muốn thực hiện hôn ước?”
Ninh Oản bật cười “Ngươi ghen tị?”
Hắn gật đầu, “Ta sợ điện hạ bị Sở tiểu tướng quân câu đi hồn, không nhớ rõ ta, tê……”
Ninh Oản khó thở, dùng sức ở ngực hắn đấm một đạo, tức giận đến quay đầu, bị hắn kéo vào trong lòng ngực.
“Búi búi nghe lời, không đùa nàng nữa.” Vân Trần thở dài, làm nàng xoay người, cùng nàng đối diện, chậm rãi đem mấy ngày nay an bài giảng cho nàng nghe.
Hóa ra sau khi Vân Trần bị Tiêu Huyên giam giữ, hắn đã nhanh chóng trốn thoát. Bởi vì thời gian làm quốc sư của hắn dài hơn thời gian lên ngôi của Tiêu Huyên, nên sự sắp xếp này không thành vấn đề. Hắn vừa quan tâm đến sự an nguy của nàng, vừa sợ Tiểu Huyền không liên quan gì đến mình sẽ trút giận lên nàng, nên sai người đưa đơn thuốc vào cung để tỏ ra yếu thế với Tiêu Huyên. Tiêu Huyên biết rằng hắn vẫn còn ở kinh thành, vì vậy mới không lùng bắt hắn. Cục diện lúc này mới quỷ dị mà ổn xuống dưới.
Hắm đưa toa thuốc vào cung và liên lạc với Thái hậu. Hắn biết thái hậu lo lắng, liền xin thái hậu gả Ninh Oảm cho mình. Thái hậu cảm động, còn chưa kịp hạ lệnh, Sở Vân Hách đột nhiên xuất hiện, phá vỡ kế hoạch của hắn.
Như thế nào làm Sở Vân Hách hủy bỏ hôn ước, làm Thái Hậu mặt khác tứ hôn, là một vấn đề không nhỏ.
Tuy nhiên, Sở Vân Hách đã lập công lớn trong trận chiến, vì vậy cả hắn và Thái hậu đều phải thận trọng.
Ninh Oản nghe được vựng vựng hồ hồ, bắt được một điểm mấu chốt.
Nàng cẩn thận hỏi “Ngươi, ngươi muốn cưới ta?”
Vân Trần gật đầu, có chút tiếc nuối “Chỉ là muốn cưới, còn chưa cưới được, cho nên tới gặp vị hôn thê nói chuyện ân ái.”
Bàn tay to dừng ở má nàng, nhẹ nhàng vuốt ve. Vân Trần nhìn chăm chú vào nàng, cùng nàng dán ngày càng gần, hôn lấy trán của nàng, cánh mũi, môi.
Hạn lâu gặp mưa rào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận