Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Muốn nâng chén cháo lên lấy lại đây,nhưng tay lại run rẩy làm sánh không ít cháo đổ ra ngoài, đều đổ ở trên khăn trải giường màu trắng, cháo màu vàng nhạt rất mau đã tẩm ướt khăn trải giường, cô sợ hãi đến múc hàm răng cũng run lên, vội vàng đem cháo buông ra, ghé vào trên giường đem những cái đó liếm sạch sẽ.

Hậu tri hậu giác phát hiện được động tác của chính mình làm ra, thân thể đã hoàn toàn thuận theo với những dạy dỗ mà hắn ra lệnh, vết bẩn trên khăn trải giường căn bản là chỉ liếm thì không thể sạch đượcg, khủng hoảng cùng sợ hãi, cô bắt lấy chăn run run khóc lớn lên.

Mí trên sưng to chỉ chạm nhẹ vào liền đau, quỳ đem mặt ghé vào trên giường, cổ tuyệt vọng dâng tràn làm tiếng khóc càng lúc càng lớn.

Kinh động người làm phải chạy nhanh đếnxem tình huống của cô, rốt cuộc không kiểm tra ra nơi nào có vấn đề, vì vậy liền gọi điện thoại cho Tạ Viễn Lâm.

Không baolâu, hắn liền đã trở lại, tiếng bước chân dồn dập ở trên hành lang chấn động vang lên, cô vội vàng chỉnh là tư thế quỳ thật đoan chính ,quỳ gối trên giường, vừa n khóc vừa hút mũi, mặt hắn không biểu tình đi tới, nâng cằm cô lên đánh giá.

“Khóc cái gì ? Hả?”

Cô kinh hồn táng đảm, nhịnh không được nước mắt lại rơi xuống, “Thực xin lỗi lão công, em không phải cố ý, cơm rơi trên giường, ô ô em liếm không sạch sẽ, thật sự liếm không sạch sẽ!”

Hắn cúi đầu nhìn vết bẩn trên khăn trải giường, từ trong xoang mũi phát ra một tiếng kêu rên.

Đột nhiên một cái tát đánh lên khuôn mặt sưng đỏcủa cô, thanh thúy– bang–một tiếng thanh thúy, chính vì một cái tá nàyt, mà nội tâm vừa rồi còn thấp thỏm, nháy mắtliền bình phục.

“Biết sai rồi sao?”

Cô vội vàng bụm mặt gật đầu, “Biết, embiết sai rồi, lần sau sẽ không dám .”

Hắn ngồi ở mép giường, tự mình đút cô ăn cơm, bởi vì sợ phạm sai lầm, mỗi một ngụm đều cẩn thận ngậm lấy một chút mới dám nuốt xuống.

Cơm nước xong , Tạ Viễn Lâm đổi khăn trải giường, đem khăn trải giường đã bị dơ ném xuống, kéo theo cô vào trong phòng vệ sinh, để cô quỳ gối đem vết bẩn kia giặt thật sạch sẽ.

Gạch men sứ trên mặt đất lạnh lẽo thẩm thấu vào đầu gối bị thương làm cô đau đớn, nước lạnh đem những vết thương trên mu bàn tay ăn mòn làm những miệng vết thương đã kết vảy thấm nước phồng lên, nhưng viết thương chưa khép miệng thì trực tiếp nức toạt ra, cô chịu đựng đau đớn, không ngừng dùng đôi tay vò giặt, không có nước giặt quần áo để dùng, nơi này trước nay đều chưa từng có loại đồ vật này, đều là dùng một lần sau đó liền bỏ đi, căn bản không cần giặt.

Hai tay dùng lực xoa nắn, nhưng vẫn giăth không sạch sẽ, cô muốn nằm sấp xuống liếm, Tạ Viễn Lâm đột nhiên vươn tay túm đầu tóc rách nát của cô .

“Ai cho em liếm?” Thanh âm hắn thực âm lãnh.

“Thực xin lỗi…… Lão công! Giặt không sạch sẽ, em không có cách khác, thực xin lỗi!”

Chân hướng đến eo yếu ớt hung hăng đạp lên, nơi đó có miệng vết thương bị hắn dùng dây lưng quất đánh, hắn đạp lên đau đớn tựa như xương cốt bị vỡ vụn.

“Ô thực xin lỗi,em sẽ không!”

“Giặt không sạch thì cứ giặt đến khi nào sạch là được!”

“Vâng, vâng ….”

Sống lưng sợ bị hắn đá lên , không dám khom lưng, chỉ có thể điều chỉnh thân mình quỳ thẳng, dùng hết sức lực đôi tay cọ xát, ngón tay xoa đến đỏ bừng, thân thể lỏa lồ quỳ trong trong phòng tắm lạnh lẽo run rẩy.

Chủ nhật, hắn đột nhiên muốn mang cô đi ra ngoài, trừ bỏ trên mặt tối hôm qua được hắn bôi thuốc mỡ, giảm bớt sưng không ít, thì vết thương trên người một chỗ cũng chưa tốt lên, mạc áo cao cổ cùng quần dài, đem thân thể che đậy kín mít, đầu tóc rách nát bị che giấu trong chiếc mũ Beret, nhìn không thấy trang thái tàn tạ bên trong .

Tới nói mà cô cũng biết, là quán bar kia của Tô Nhạc, kỹ thuật diễn của hắn thực tốt, thái độ làm bộ làm tịch như thật lâu mới gặp mặt , một chút đều làm người khác nhìn không ra là người có ý nghĩ xấu xa gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận