Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bài Học Trực Quan
Từ Chính Thanh ngửa người ra sau, tựa lưng vào thành sofa, tư thế thoải mái đến tàn nhẫn. Dưới lớp vải quần mỏng màu xám tro, “thứ đó” của anh đã phác họa ra một đường nét đầy đe dọa, kiêu ngạo và không thể che giấu. Anh không hề có ý định che giấu.
Anh liếc nhìn vật đang căng phồng của mình, rồi lại liếc nhìn Hứa Điềm, ánh mắt vừa như kiềm chế, vừa như mời gọi một cách lộ liễu.
“Em đã muốn xem,” giọng anh trầm khàn, “thì phải xem cho tử tế.”
Hứa Điềm cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Đây là kiểu “dạy học” gì thế này?
“Giúp tôi,” anh ra lệnh, giọng nói không phải là yêu cầu, mà là một mệnh lệnh ngọt ngào. “Kéo nó xuống.”
Hứa Điềm sững sờ. “Anh… anh không có tay à?”
“Tay tôi đang bận giữ lý trí rồi,” anh nhếch mép. “Nhanh lên.”
Tim cô đập thình thịch. Cô đang khiêu khích một con thú. Nhưng kỳ lạ thay, cô không sợ hãi, mà lại… phấn khích.
Hứa Điềm quỳ xuống trước mặt anh, ngón tay run rẩy chạm vào cạp quần. Vải thun co giãn mềm mại, chỉ cần một cái kéo nhẹ.
Và rồi, con mãnh thú được giải thoát.
Nó không giống như trong tưởng tượng của cô. Nó thật hơn, đáng sợ hơn, và… sống động hơn. Màu đỏ tím thẫm, gân xanh nổi rõ ràng, nó bật nảy ra ngoài, kiêu hãnh ngẩng cao đầu trong không khí, trên đỉnh đã rỉ ra một giọt chất lỏng trong suốt.
Hơi nóng từ nó phả vào mặt Hứa Điềm.
Cô chưa kịp phản ứng, Từ Chính Thanh đã nắm lấy cổ tay cô.
“Bài học bắt đầu.”
Bàn tay to lớn và ấm áp của anh bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé của cô, rồi đặt cả hai lên “cự vật” nóng bỏng ấy.
“A…” Hứa Điềm giật nảy mình.
Cảm giác thật kỳ lạ. Vừa cứng rắn như sắt, lại vừa mềm mại như nhung, và nóng bỏng vô cùng.
“Nắm lấy,” anh thì thầm, bàn tay anh vẫn đặt trên tay cô, một sự kiểm soát tuyệt đối. “Em muốn tôi dạy em, thì em phải tập trung.”
Anh bắt đầu di chuyển. Tay anh dẫn dắt tay cô, lên, xuống, bao trọn lấy thân gậy. Chất lỏng trong suốt kia giờ trở thành thứ bôi trơn hoàn hảo, khiến mỗi chuyển động đều mượt mà và đầy khêu gợi.
Hứa Điềm cứng đờ người, tầm mắt dán chặt vào nơi hai bàn tay của họ đang tạo ra một cảnh tượng dâm mĩ. Bàn tay trắng nõn của cô, nổi bật trên làn da sậm màu của anh, và “cự vật” màu đỏ tím đang lớn dần lên trong tay cô.
Cô có thể cảm nhận được nhịp đập của nó, cảm nhận được sự sống đang căng tràn bên trong.
“Thầy Từ…” cô lí nhí.
“Gọi tên tôi.”
“Từ Chính Thanh…”
“Ngoan.”
Anh tăng tốc độ, bàn tay anh vẫn phủ lên tay cô, nhưng lực nắm đã chuyển sang cô. Anh đang ép cô phải tự mình làm.
Hứa Điềm cảm thấy một luồng nhiệt nóng ran chạy dọc sống lưng. Hình ảnh này quá mức kích thích. Cô có thể ngửi thấy mùi hương nam tính đặc trưng của anh, hòa quyện với mùi dục vọng đang dần trở nên nồng đậm.
Cô liếc trộm lên. Mặt anh vẫn bình thản, chỉ có vầng trán lấm tấm mồ hôi và hầu kết di chuyển liên tục.
Và rồi cô cảm thấy… một dòng nước ấm áp trào ra từ bên dưới của mình.
Cô đỏ bừng mặt, xấu hổ quay đi.
“Nhìn đi đâu đấy?” Anh dùng tay kia giữ cằm cô, ép cô phải quay lại, phải chứng kiến. “Em không được phép nhắm mắt. Em phải học.”
Hứa Điềm muốn rút tay về, nhưng anh nắm chặt quá.
“Từ Chính Thanh… anh…”
Anh cười khẽ, một tiếng cười trầm đục phát ra từ lồng ngực. “Em biết không, Điềm Điềm, em làm tốt lắm.”
Cô tức giận, cô không muốn làm tốt! Cô muốn chạy trốn!
Cô dùng tay kia, cố gỡ tay anh ra. Nhưng anh nhanh hơn, anh bắt luôn cả tay kia của cô, đặt lên “cự vật” của mình.
Giờ thì, là cả hai tay cô đang ôm trọn lấy sự nam tính của anh.
“A…” Cô kinh ngạc. Nó… nó to đến mức một tay cô không thể nắm hết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận