Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đi thẳng đến phòng để quần áo mới nhận ra nửa câu sau của Chu Tri Tu là “Đều là kích cỡ của em”.

Cái gì…… đều là kích cỡ của cô? Quần áo bên trong đều là do anh mua cho cô sao?

Bùi Kiểu hít sâu một hơi, ấn chốt cửa tủ quần áo.

Cánh cửa quần áo màu đỏ nâu chậm rãi mở ra, bên trong hiện ra đủ loại nữ trang, áo, quần, váy, váy liền áo…… Các mùa đều có, phía dưới còn có mác. Quần áo mùa đông đặt trong túi chống bụi để ở kệ thuỷ tinh bên trong.

Trừ bỏ quần áo ra thì còn có phụ kiện.

Mũ, vòng cổ, hoa tai, khuyên tai, lắc tay, vòng tay, nhẫn, nước hoa…… Thậm chí có cả phụ kiện bao tay. Nếu không phải Bùi Kiểu từng là khách mời trong một cảnh phim dân quốc và từng dùng qua thiếu chút nữa cô không biết đây là cái gì.

Tiếng bước chân vang lên.

Chu Tri Tu đi đến phía sau sau, ôm hai tay trước ngực, dựa ở trên hành lang, không nói gì, làm như đứng đó để quan sát phản ứng của cô.

Phản ứng của Bùi Kiểu phản rất chân thật: “…… Anh kêu khách sạn làm hay là khách sạn này luôn có sẵn như thế?”

Chu Tri Tu nói: “Là tôi cố ý bố trí như thế.”

Nói xong anh nhìn sườn mặt cô, dừng lại hai giây như muốn nói lại thôi.

Ngay cả khi anh không nói, Bùi Kiểu cũng hiểu được ý của anh —— tôi cố ý bố trí như thế, đều là bởi vì em.

…… Thật vô lý.

Bùi Kiểu nuốt một ngụm nước bọt, quay đầu lại cười cười với anh, trở tay “Phanh” một tiếng đóng cửa quần áo lại, chặn đi tầm mắt sâu thẳm của Chu Tri Tu.

Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu rồi thở ra.

Tại sao cô …… lại gặp phải chuyện như vậy chứ?

Không phải nói hành vi Chu Tri Tu là thái quá, mà là người nghiện tình dục như cô sao lại đụng phải người sạch sẽ như Chu Tri Tu vậy.

Cô biết chuyện có kinh nghiệm về tình dục hay không thì cũng không thể dùng nó để đánh giá về giá trị đạo đức của một người.

Nhưng khi nhìn vào ánh mắt trong trẻo lạnh lùng của Chu Tri Tu, thì ba chữ “không xứng đôi” đã lập tức xuất hiện ở trong đầu cô.

Cô và anh không xứng đôi.

Một chút cũng không xứng đôi.

Cho dù Chu Tri Tu cho cô tình dục, cho cô trận làm tình vui sướng nhất mà cô từng trải.

Bùi Kiểu che mặt thở ra một hơi, tùy tiện chọn đại một chiếc váy tròng lên người. Cô không chạm vào những phụ kiện xa xỉ đó. Chúng không thuộc về cô.

Mặc xong, Bùi Kiểu cột tóc đuôi ngựa đơn giản, không trang điểm cứ như vậy đi ra ngoài.

Chu Tri Tu cũng đã thay một bộ quần áo mới, áo thì màu tối, quần dài sáng đang đứng ở trước cửa sổ sát đất, thần sắc lãnh đạm nhìn xuống cảnh đêm như ở thành phố hiếm thấy ánh trăng, vừa thanh nhã vừa sạch sẽ.

Nếu cô không có thứ bệnh quái dị đó, cô sẽ yêu đương với Chu Tri Tu, quả thực nó là điều cầu còn không được.

“Cảm ơn anh cho tôi mượn quần áo,” cô nói, “Ngày mai tôi chuyển phát nhanh trả cho anh. À, đúng rồi…… phí giặt đồ là bao nhiêu, tôi sẽ chuyển giờ luôn cho anh.”

Chu Tri Tu dừng lại, lạnh lùng nói: “Em cảm thấy tôi cho em mượn quần áo là để kiếm ít tiền giặt đồ này sao?”

Bùi Kiểu nghẹn lời, vài giây sau mới nói: “Tôi không có ý đó.”

“Chính là có ý đó,” anh xoay người lấy một điếu thuốc ra, để vào trong miệng, châm lửa, hút một hơi, “Muốn vạch rõ quan hệ với tôi?”

Bùi Kiểu cảm thấy xuất thân của Chu Tri Tu rất tốt, tính tình và cách nuôi dạy đều như khắc vào trong xương cốt, cho dù trong lời nó có chút tức giận thì khi phun làn khói ra anh sẽ quay đầu về hướng có lỗ thông gió.

Bình luận (0)

Để lại bình luận