Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Luis ôm chặt lấy nàng, vùi đầu vào hõm cổ trắng ngần, hít hà tham lam mùi hương cơ thể đặc trưng của nàng – một mùi hương hòa quyện giữa sữa tắm và mùi máu ngọt ngào đầy cám dỗ.
Bỗng nhiên, mũi Bạch Mộc khịt khịt. Nàng ngửi thấy một mùi khét lẹt, gay mũi, thoang thoảng ngay rất gần chỗ nàng nằm.
“Có thứ gì bị cháy ư?” Nàng dừng động tác nhai kẹo, ngẩng đầu lên, tập trung ngửi ngửi trong không khí.
“Không có.”
Luis cọ cọ mặt vào vai nàng, cánh tay âm thầm giấu ra sau lưng. Giọng hắn bình thản đến lạ lùng: “Là mùi thuốc thôi. Thuốc đun quá lửa nên hơi khét.”
Vì cái “mùi thuốc” ấy ám vào phòng nàng, nên Luis viện cớ đưa nàng sang phòng hắn ở tạm. Theo lời giải thích đầy vẻ cao thượng của hắn thì: ở lâu đài này, ngoài hắn ra, các huyết tộc khác không có được định lực tốt như thế trước mùi máu của nàng. Để nàng ở một mình rất nguy hiểm.
Bạch Mộc nghe xong, chợt nhớ lại những hành động “kiềm chế” đầy thô bạo của hắn, thầm trợn trắng mắt, bĩu môi khinh bỉ trong lòng. Định lực tốt á? Hắn mà tốt thì thế giới này loạn hết rồi.
“Cái thứ đen sì ngày đó rốt cuộc là cái gì thế?” Nàng nằm trong lòng hắn, tò mò hỏi.
Dường như Luis có một vị trí rất cao, một quyền lực tối thượng trong cái xã hội ma cà rồng này. Kẻ nào dám cả gan gây rối ngay trên lãnh thổ của hắn, lại còn tấn công “thú cưng” của hắn nữa? Chẳng lẽ là kẻ thù không đội trời chung ư?
Thấy nàng được cưng chiều nên muốn giết nàng cho hắn tức chơi à?
Người con gái nháy mắt đeo lên cái mặt nạ đau khổ, sầu bi. Không phải thế chứ? Nàng chỉ là một con thú cưng vô hại, cùng lắm chỉ được xem như cái “túi máu di động” thôi mà. Đừng giết nàng, giết nàng cũng chả ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới hay quyền lực của hắn đâu. Hức hức.
“Cậu ta là… em trai của ta.”
Yết hầu của Luis trượt lên trượt xuống, giọng hắn hơi khàn đi, mang theo chút đè nén: “Đừng lo. Cậu ta sẽ không dám lỗ mãng như thế nữa đâu.”
Nói xong, hắn buông tay nàng ra, đứng dậy đi lại bàn, thắp thêm vài ngọn nến cho căn phòng sáng sủa hơn. Hắn còn chu đáo lấy thêm một vài quyển tiểu thuyết ngôn tình đặt ở đầu giường cho nàng giải khuây.
Bạch Mộc thấy hắn chuẩn bị đi đâu đó, liền ngoan ngoãn đến lạ thường. Hắn dặn dò cái gì nàng cũng gật đầu lia lịa, vâng vâng dạ dạ đồng ý hết.
Đợi đến khi tiếng bước chân của hắn khuất hẳn sau hành lang dài, lúc này nàng mới bật dậy khỏi giường như lò xo. Mắt nàng sáng lên lấp lánh. Nàng rút một chiếc nĩa bạc từ khay đồ ăn tối qua, bắt đầu hì hục cạy, đào bới những viên đá quý lộng lẫy được khảm khắp nơi trong phòng ngủ xa hoa của hắn.
________________

Luis băng qua những dãy hành lang hun hút gió, bước chân nhanh thoăn thoắt. Vừa đến nơi không còn ngửi được mùi hương ngọt ngào của nàng nữa, hắn mới dừng lại.
Hắn rũ mắt xuống, hàng mi dài che đi cảm xúc nơi đáy mắt. Đợi đến lúc hắn ngẩng lên lần nữa, đôi đồng tử màu nâu đã chuyển sang màu đỏ tươi, rực lửa và đầy sát khí.
Cơ thể hắn bỗng chốc tan biến, hóa thành ngàn vạn con dơi bay túa ra, bao trùm lấy không gian. Chúng tập hợp lại, và chỉ trong nháy mắt, hắn đã xuất hiện dưới tầng hầm ẩm thấp của lâu đài.
Ánh nến lập lòe, yếu ớt chiếu sáng căn phòng giam u tối.
Trên chiếc ghế sô pha bọc nhung cũ nát, rách rưới, một người đàn ông đang ngồi dựa lưng một cách lười biếng. Cánh tay gã chống lên tay vịn, đỡ lấy một bên đầu, hai chân vắt chéo gác lên đầu bên kia ghế. Trên tay gã đang nghịch một chiếc cúc áo kim loại, tung lên không trung rồi lại chụp lấy, lặp đi lặp lại một cách nhàm chán.
Nghe thấy tiếng động, gã ta quay đầu lại, mỉm cười cợt nhả với Luis: “Yo, anh trai yêu quý.”
Gã ngồi dậy, mũi giày đá văng cái xác thỏ khô quắt nằm dưới đất ra xa.
“Thơm quá đi…” Gã hít hà một hơi thật sâu, say mê ngửi mùi máu ngọt ngào còn vương lại trên người Luis – mùi của Bạch Mộc. “Thú cưng bé nhỏ của anh cũng được phết đấy chứ…”
Gã còn chưa kịp nói hết câu thì đã bị một bàn tay cứng như sắt kẹp chặt lấy cổ, nhấc bổng lên không trung.
Móng tay của Luis, vốn được cắt tỉa gọn gàng, giờ đây từ từ dài ra, sắc nhọn như dao cạo. Đầu móng tay đâm phập vào da thịt nơi cổ gã, tàn nhẫn và dứt khoát. Dòng máu đỏ thẫm theo miệng vết thương uốn lượn chảy xuống, thấm ướt cổ áo.
“Khụ khụ…”
Như không hề nhận ra tình huống nguy hiểm chết người hiện tại, hoặc giả là gã không sợ, Heyman vẫn nhướng mày cười gằn, giọng điệu đầy khiêu khích: “Ai da, em sai rồi, em sai rồi mà…”
Cánh tay đang siết chặt trên cổ gã buông lỏng ra, ném gã rơi bịch xuống ghế. Heyman ôm lấy vết thương đang chảy máu đầm đìa, ngã vật ra sô pha. Nhưng chỉ vài giây sau, khi gã bỏ tay ra, miệng vết thương kinh hoàng kia đã lành lại hoàn toàn, chỉ còn đọng lại vài vệt máu khô trên da.
Gã xoa xoa cổ, nhếch môi nhả ra một câu đầy ẩn ý: “Ả ta về rồi đấy.”
Luis sững sờ, cả người đông cứng lại. Vẻ mặt hắn trở nên nghiêm trọng chưa từng thấy.
“Không biết ả ta đã dùng phương pháp tà đạo gì, thế mà đến tận bây giờ vẫn chưa chết. Dai như đỉa đói.” Heyman cười khẩy.
“……Ở đâu?” Giọng Luis lạnh băng.
“Lần cuối cùng nhìn thấy ả ta là trong bữa tiệc xa hoa của một tên quý tộc ngu xuẩn nào đó. Lúc ấy cô ả trang điểm lộng lẫy, hoa hòe hoa sói lắm, hình như đang bận quyến rũ đám quý tộc già để hút sinh khí thì phải.”
Luis nghe thế thì nhướng mày, ánh mắt sắc lẹm: “Bọn họ cho cậu vào à?”
“Nói thế nào thì em cũng mang một nửa dòng máu cao quý của tổ tiên đấy chứ. À mà, lão phu nhân có hỏi thăm anh đấy, hỏi xem bao giờ anh mới chịu về thăm bà ta.”
Heyman nghịch ngợm cây trâm cài áo trên ngực, giọng điệu thờ ơ nhưng ánh mắt lại dò xét: “Anh định làm gì đây? Giết ả lần nữa à?”
“Vậy thì để cô ta tự dẫn xác đến đây đi.” Đôi mắt Luis lóe lên sát ý nồng đậm, không khí xung quanh như giảm xuống vài độ: “Sống lâu như thế rồi, tốn bao nhiêu oxy của đất trời, phải nhanh chóng tống cổ cô ta xuống mồ thôi.”
“Thế thì phải cẩn thận một chút đấy, mụ đàn bà đó quỷ quyệt lắm. Nhưng mà anh ơi…” Heyman đột ngột chuyển chủ đề, ánh mắt sáng lên vẻ tinh quái, “Anh nuôi thú cưng từ bao giờ đấy? Khẩu vị thay đổi rồi à?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận