Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bác sĩ bị vẻ quyến rũ như có thể nhỏ ra nước của Dung Cẩn nhìn đến thái dương chảy ra một tầng mồ hôi lạnh, gật đầu nói: “Vâng, Cẩn tiểu thư.”
Phó Quân thấy vậy gương mặt không tự chủ trở nên lạnh lùng.
Nếu anh ta không phải là bác sĩ, anh thực sự muốn đuổi anh ta ra ngoài.
Bác sĩ lấy máu Dung Cẩn, xét nghiệm tại chỗ. Kết quả cũng không lâu lắm, sau đó hốt hoảng nói: “Cẩn tiểu thư, thuốc cô bị chuốc chính là thuốc kí©ɧ ŧɧí©ɧ loại mạnh nhất, loại thuốc này chỉ có giải pháp duy nhất là đàn ông!”
Dung Cẩn ngẩn ra: “Nếu không… giải thì sao?”
Bác sĩ nói: “Nhẹ thì tổn thương cơ thể, sau này sinh con cũng là cả một vấn đề, nghiêm trọng thì mất mạng.”
Dung Cẩn thoáng chốc mặt xám xịt như tro tàn.
Bác sĩ còn đang oán giận nói rốt cuộc là ai tâm địa ác độc như vậy, cho cô uống loại thuốc này.
Dung Cẩn đã nghe không lọt, khoát tay áo: “Các anh ra ngoài hết đi!”
Bác sĩ nghe vậy đáp “Vâng”, xoay người đi ra ngoài.
Mà Phó Quân lại đứng tại chỗ không nhúc nhích.
Nếu thuốc trong cơ thể cô phải dùng đàn ông giải, vậy một mình cô ở chỗ này sao được?
Dung Cẩn bị tra tấn như lửa đốt, cũng không còn sức lực so đo sao Phó Quân chưa đi.
Tuy rằng cô rất muốn anh giải thuốc cho mình, nhưng hành động trên xe kia cô còn nhớ như in.
Quả nhiên, cô có làm nhiều hơn nữa, cũng không thay đổi cách nhìn của anh đối với mình.
Nếu cô thực sự đυ.ng đến anh, sợ là đến lúc đó chính mình chết như thế nào cô cũng không biết.
Vậy cô cứ như vậy chờ chết, hoặc là cả đời vô sinh sao?
Dung Cẩn lắc đầu, cô không muốn chết, cũng không thể chấp nhận tương lai mình không thể có con.
Nghĩ đến đây, cô cầm lấy điện thoại kéo danh bạ đến tên Lạc Ngôn Phong.
Không phải anh ta nói thích cô sao? Dù sao ấn tượng của mình đối với anh ta cũng không tệ, thử kết hợp một chút cũng được.
Tóm lại là người đã yêu cô hai đời, hẳn là cũng có thể nhờ vả?
Nếu anh ta thích mình, thì sẽ cũng đồng ý làm thuốc giải cho mình phải không?
Dung Cẩn đã chuẩn bị tốt tâm lý cho mình, bấm vào số điện thoại của Lạc Ngôn Phong.
Trong điện thoại di động phát ra một đoạn nhạc chuông, cuộc gọi còn chưa kết nối, chiếc điện thoại di động mà Dung Cẩn đang cầm bất ngờ bị kéo ra, bị ném một cái “bốp” lên tường, rơi vỡ thành từng mảnh.
Dung Cẩn sửng sốt, ngẩng đầu nhìn nam sinh trên đỉnh đầu, nghi hoặc nhíu mày: “Phó Quân?”
Phó Quân quỳ một gối lên giường, cúi người tới gần Dung Cẩn, thanh âm không phân biệt được đang vui hay buồn: “Cẩn tiểu thư đây là muốn gọi Lạc thiếu gia đến giúp cô giải dược?”
Trong cơ thể Dung Cẩn bốc lên từng làn sóng nhiệt, vốn vẫn đang đau khổ chịu đựng, anh còn dựa sát như vậy, nếu như không phải cô đang cực lực kiềm chế, sợ là cũng sẽ nhào tới.
Cô nắm chặt chăn, nhẫn nhịn nói: “Chuyện này không liên quan đến anh, mau ra ngoài, tôi sợ…”
“Sợ cái gì?” Phó Quân cúi xuống thêm ba mươi xăng-ti- mét, gương mặt đang cách cô 10cm, hơi thở đều phả lên mặt cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận