Chương 260

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 260

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Minh San tiến lên chào hỏi Thích Kỳ Niên, sau đó tìm ghế ngồi xuống, an tĩnh nghe bọn họ nói chuyện.
Nói đến nói đi, mấy bà vợ bé vẫn lo lắng cuộc sống ở bên kia không được đảm bảo, không có cuộc sống tốt như hiện giờ.
Thích Kỳ Niên bị tiếng ầm ĩ làm cho đau cả đầu, có chút không nghĩ ra vì sao lúc trước hắn lại thích bọn họ.
Minh San thấy thế chỉ mím môi cười.
Khi ăn cơm đoàn viên, đi ngắm trăng Minh San được sắp xếp ngồi bên cạnh cha, trong sân không có bật đèn, chỉ có ánh trăng chiếu xuống.
Đám phụ nữ nói chuyện nhỏ hơn, Thích Kỳ Niên bưng ly rượu chạm ly với con gái, tay ở dưới bàn đã không thành thật sờ đùi con gái.
Minh San trốn tránh một lát, không né tránh được, nên mặc hắn sờ soạng.
Tay của Thích Kỳ Niên càng sờ càng dịch lên trên, vẫn luôn sờ tới chân tâm cô, rất nhanh phát hiện tiểu tao hóa không mặc quần lót.
Hắn hạ giọng, nhỏ giọng nói bên tai cô “Tao hóa.”
Minh San liếc mắt nhìn hắn, khóe miệng hơi nhếch lên hỏi “Cha không thích sao?”
“Thích muốn chết, cả chiều không uống sữa, khiến cha đói muốn chết.”
Sau khi nói xong hai ngón tay của hắn cắm thẳng vào tao huyệt ướt mềm của cô.
Minh San tao lãng hừ nhẹ trong tiếng nói chuyện phiếm của đám phụ nữ.
“Ừm…”
Đây là đêm đoàn viên cuối cùng trước khi ly biệt, từ nay về sau không biêt năm nào tháng nào mới có thể tương phùng, đám phụ nữ đều hơi đau lòng, dần nói về những năm tháng trước đây.
Minh San mặt ngoài ngồi ngay ngắn nghe bọn họ nói về thời gian ân ái giữa bọn họ và lớn soái, dưới bàn chân taam lại bị lớn soái dùng ngón tay chơi đến ướt đẫm, tao thủy lan tràn.
Hiện giờ cơ thể cô bị thao thấu thao chín, chỉ trêu chọc một chút đều dễ dàng khiến cô động tình.
Thích Kỳ Niên nương theo bóng đêm yểm hộ, không kiêng nể gì chơi đùa tiểu bức của con gái.
Người một nhà ăn bữa cơm đoàn viên, cô đều không mặc quần lót tới, rõ ràng là phát tao, muốn cho hắn đùa giỡn.
Tuy cơ thể Minh San bị cha dùng ngón tay cắm mềm, nhưng nghe mấy bà vợ bé hồi ức lại chuyện trước đây, trong lòng cô vẫn không nhịn được ghen tị.
Tuy biết trước đây cha rất phong lưu, nhưng chính tai nghe được hắn sủng ái người phụ nữ khác như thế nào, Minh San vẫn cảm thấy ghen.
“… Lúc ấy tôi đều bị dọa choáng váng, may mà lớn soái dẫn theo một đám người kịp thời xuất hiện, cứu tôi ra khỏi ổ hổ sói kia. Theo ý tôi, lớn soái khi đó là một thiên thần.” Bà hai đỏ mắt hồi ức, khi đó chỉ cần liếc mắt một cái, cô ta lập tức yêu người đàn ông khí phách hăng hái này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận