Chương 260

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 260

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chức Vụ cúi đầu giao đồ cho thái giám.
Thái giám chuyển cho Yến Ân, y liếc qua một cái.
Chức Vụ bỗng nói “Dân nữ từng mua được một chiếc túi tương tự thế này, khi đó thấy họa tiết rấtđặc biệt, lại… rấtđáng yêu, nên mới muốn bắt chước.”
“Vì vậy dân nữ không chắc có thể làm giống h0àn toàn, vừa rồi mới nói mình không nói thật, mong bệ hạ thứ tội.”
Trong khoảnh khắc thêu ngắn ngủi, Chức Vụ đã nghĩ ra vô vàn lý do, cuối cùng chỉ giữ lại một lý do mơ hồ, hy vọng có thể qua mặt được y.
Trên mặt thiên tử không lộ rõ cảm xúc, nghe lời này cũng không rõ y có tin hay không.
“Vật đó còn không?”
Chức Vụ đáp “Năm ngoái khi đi du thuyền không may làm rơi xuống sông.”
Nói cách khác, vật đó đã không còn, không có bất kỳ chứng cứ nào để chứng minh nàng nói thật hay giả.
Yến Ân nhìn nàng nắm chặt tay áo, đột nhiên hỏi nàng “Ngươi nghĩ sao về chuyện chết đi sống lại?”
Tim Chức Vụ chợt nhảy dựng, giọng nói của nàng vẫn như thường “Người chết không thể sống lại.”
“Ngươi tên là gì?”
“Dân nữ… họ Cố, tên Chức Vụ, là người Vân Lăng.”
“Lần này vào kinh là vì lễ thọ của Ngọc Sơn hầụ”
“Nói cách khác, sau lễ thọ của Ngọc Sơn hầu ngươi sẽ rời đi?”
Chức Vụ vốn định rời đi sớm, nhưng lúc này y hỏi vậy, nếu nàng thay đổi câu trả lời thì có vẻ tɾong lòng có quỷ.
Nàng đành trả lời “Vâng”.
Không đợi Cố Tuyên Thanh mở miệng cầu tình lần nữa, thiên tử đã mở miệng cho phép Chức Vụ rời đi.
Khi Chức Vụ đứng vang lên từ phía saụ
“Khoan đãnan”
Giọng điệu của y không rõ ràng “Đồ của ngươi.”
Chức Vụ dừng bước, khi y giơ tay lên, tay áo đen tuyền bệch.
Trên cổ tay của y có quấn một sợi dây đỏ, nhìn lướt qua trông như vệt máu mỏng trên làn da trắng bệch đó, vô cùng chói mắt.
Đặc biệt là cuối sợi dây đỏ có buộc một cái quan tài bằng ngọc đen.
Chức Vụ cứng ngắc quay người, đứng cách xa y, cẩn thận đưa đôi tay trắng ngần nắm lấy một ít vải ở mép túi, rồi lấy lại chiếc túi.
……
Thiên tử cử người đích thân đưa Cố Tuyên Thanh và Chức Vụ về phủ.
Khi về đến phủ, Cố Tuyên Thanh vẫn giữ nét mặt trầm lặng, để Chức Vụ ở lại tɾong phòng, rồi tự mình tiễn những người tɾong cung về.
Chức Vụ cầm một tách trà nóng, có vẻ vẫn còn sợ hãi về những gì vừa xảy ra.
Có lẽ là do thứ Yến Ân đe0 trên tay quá quỷ dị, khiến nàng dù đã rời đi nhưng tɾong đầu vẫn hiện lên hình ảnh tà khí đó.
Thấy Thập Mặc vẫn luôn ở bên Cố Tuyên Thanh, nàng liền the0 bản năng hỏi dò vài câụ
Thập Mặc cũng là người biết chuyện, không giấu giếm Chức Vụ.
“Thứ đó…”
Giọng Thập Mặc càng thêm ẩn ý “Nghe nói là thiên tử xin được từ một tà đạo không xuấtthế, một cái khóa hồn nhận lấy kết cục vạn kiếp bất phụcsau khi chết chỉ để đổi lấy một cuộc gặp gỡ với vị tiểu thư Phán Thanh…”
Chưa kịp nói hết, Cố Tuyên Thanh liền bước vào phòng, nhẹ nhàng quát Thập Mặc, “Không được nói bừa.”
Thập Mặc lập tức im lặng.
Cố Tuyên Thanh tiến lên nói “Chức Vụ, đừng bận tâm đến những điều đó…”
“Y có ngày hôm nay là do chính y lựa chọn, không liên quan gì đến muội.”
Chức Vụ không khỏi ngạc nhiên trước lời của Thập Mặc.
Nàng ngây người một lúc, do dự hỏi “Là vì cái chết của ta năm đó, nên… bệ hạ cảm thấy tự trách sao?”
Cố Tuyên Thanh nhìn nàng với ánh mắt đầy phức tạp, thấy nàng hiểu thành như vậy…
Y thở dài một tiếng, “Có lẽ là vậy.”
Nàng nghĩ như vậy, tuy có phần coi nhẹ tình cảm của thiên tử dành cho nàng, nhưng chỉ cần tốt với muội muội thì có gì sai đâu?
Cố Tuyên Thanh không muốn muội muội có gánh nặng̝ nên tự nhiên sẽ không kể hết mọi chuyện cho nàng.
Cố Tuyên Thanh giấu đi vài chuyện, nhẹ nhàng an ủi Chức Vụ.
Trong lòng Chức Vụ vẫn cảm thấy bất an.
Vị thái tử vốn quang minh lỗi lạc như ngày xưa, vì sao lại trở thành như thế này?
Nàng từng nghĩ sau khi nàng qua đời, y sẽ sống rấttốt.
Nhưng khi thật sự gặp lại, nàng mới nhận ra rằng mọi thứ có vẻ h0àn toàn khác với những gì nàng tưởng tượng.
Chức Vụ được sắp xếp nghỉ ngơi tɾong phủ.
Cố Tuyên Thanh lại mời lang trung đến chăm sóc cho nàng và cùng nàng chăm sóc Hòa Y.
Sau khi Hạnh Ngọc cũng được đón về phủ, nàng lại bị Cố Tuyên Thanh nghiêm khắc quở trách.
Nhưng Hạnh Ngọc không chịu bỏ cuộc.
“Tại sao phụ thân lại bảo vệ nữ tử đó như vậy?”
“Phụ thân chỉ có thể có một mình dì là muội muội thôi ”
Cố Tuyên Thanh tức giận đến mức mặt đỏ bừng, “Ngươi im miệng ”
Trong cơn giận dữ, y như muốn giơ tay đánh, Hạnh Ngọc thấy vậy thì càng không thể tin nổi.
“Phụ thân muốn đánh con chỉ vì một người ngoài sao?”
Cô bé khóc ròng, giọng nói nghẹn ngào, “Mẫu thân không cần ta, phụ thân cũng không yêu thương ta, chỉ có dì mới dám bất chấp tất cả để cứu và bảo vệ ta, người khác h0àn toàn không thật lòng với ta phải không?”
Cố Tuyên Thanh không thể nói cho một đứa trẻ biết những chuyện ấy, cuối cùng chỉ có thể cảnh cáo nàng lần nữa, “Hạnh Ngọc, con không thể thiếu tôn trọng người khác như vậy.”
Y phạt nàng chép sách, bắt nàng đứng quay mặt vào tường để suy ngẫm, định qua lễ mừng thọ sẽ đưa nàng vào học viện nữ tử.

Bình luận (0)

Để lại bình luận