Chương 261

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 261

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Thanh Dương tước một nắm hoa lăng tiêu rồi rải lên người Yến Tuyền, dùng đóa hoa đỏ mướt mắt tô điểm thêm cơ thể trắng muốt của nàng, sau đó kề miệng vào, học dáng vẻ hút mật của những chú ong, chú bướm ngoài kia.
Yến Tuyền quàng tay ôm cổ hắn, ưỡn ngực lên mặc cho hắn muốn làm gì thì làm. Dù vậy, lúc này đầu óc của nàng vẫn tỉnh táo, đang nghĩ tại sao hắn biết ở đây có một bàn đá, đến nàng còn không biết cơ mà.
Nếu giờ nàng hỏi thì hơi giết phong cảnh, nhưng nàng không kìm được muốn hỏi.
“Muội quên ta đã từng lật tung cả nhà lên xem có hang rắn không à?”
Yến Tuyền nhớ lại, đó là khi nàng nói bừa nhìn thấy rắn trong nhà, hắn tưởng là thật nên không màng mệt mỏi dẫn người tìm kiếm rất lâu, rắc bột hùng hoàng vào từng ngóc ngách mà rắn dễ dàng xuất hiện.
Nhắc đến rắn, Yến Tuyền bèn hỏi: “Ở đây có rắn hay không?”
Dứt lời, nàng bèn ôm Tống Thanh Dương chặt hơn, đôi chân ló ra khỏi bàn bèn rụt lại, co chân vào người hắn, quấn chặt lấy eo hắn.
Tống Thanh Dương hôn vào môi nàng rồi cười đáp: “Có rắn chứ, là mỹ nhân xà, nhìn xem nó đang quấn chặt lấy ta đây này.”
Hắn vừa nói vừa xoa tay và chân của nàng.
Yến Tuyền xấu hổ đỏ mặt, vội vàng nới lỏng bắp chân, ai ngờ Tống Thanh Dương ôm chặt hơn nữa, côn thịt cương cứng giữa chân chống thẳng vào tiểu huyệt của nàng, khiến nó tê dại từng cơn.
Tống Thanh Dương kéo tay nàng đặt vào giữa hai chân của mình: “Đây là đầu rắn, biểu muội bắt được nó rồi.”
Yến Tuyền bắt được con rắn lớn như ước nguyện của hắn, nàng ra vẻ không hiểu hỏi: “Ai cũng nói rắn mềm như dây thừng, tại sao con rắn này không mềm mà còn cứng rắn, giống hệt gậy sắt thế nhỉ?”
“Có lẽ con rắn này bị lạnh nhạt nên mới đông cứng, biểu muội hãy mau cứu sống nó đi.”
“Cứu như thế nào?” Yến Tuyền biết rõ còn hỏi.
“Xin muội hãy cho nó tá túc trong hang động quý giá giữa hai chân của muội một đêm, để nó ngâm mình trong quỳnh tương ngọc dịch suốt đêm, đợi đến khi gà gáy hừng đông thì nó sẽ mềm trở lại.”
Trong lúc nói chuyện, Tống Thanh Dương đã âm thầm thò tay vào quần lót, chạm vào hang động ướt át bên dưới, khiến quỳnh tương ngọc lộ dính ra đầy tay.
“A…” Lúc này Yến Tuyền rất tỉnh táo nhưng cơ thể vô cùng nhạy cảm bởi tác dụng của Thạch Nữ Lạc. Hắn vừa chạm vào tiểu huyệt sưng đỏ đã khiến nàng phải thở dốc một hơi, cơ thể thoáng run lên vì mất kiểm soát.
Cảm giác thể xác và tinh thần độc lập hoàn toàn khiến Yến Tuyền không khỏi kêu lên: “Biểu ca…”
“Sao vậy?”
Tống Thanh Dương hôn vào môi nàng.
Yến Tuyền lắc đầu, không biết phải hình dung cảm giác kỳ lạ bây giờ thế nào, muốn bảo hắn dừng lại nhưng cũng không muốn hắn dừng lại.
“Thôi không nói chuyện này nữa.” Tống Thanh Dương nhìn ra nút thắt của nàng, bèn hôn lên môi nàng, nhẹ nhàng cởi y phục trên người nàng ra, đỡ chú rắn cương cứng nhấp vào hang động quý giá bên kia.
Có lẽ bên trong hang động quá nhiều nước nên mới trơn trượt, có lẽ lần nữa hóa hình biến vùng đất lành mà hắn từng khổ công cày cấy trở thành thế ngoại đào nguyên không người viếng thăm, nên cú đâm mạnh của hắn không thể đẩy côn thịt vào trong mà còn khiến nó trượt ra ngoài.
Côn thịt cọ qua thịt non bên trong mang đến từng đợt sung sướng kỳ lạ, Yến Tuyền thở dốc một tiếng, Tống Thanh Dương sờ sờ kéo gậy thịt ra, rồi lại đút vào nhưng vẫn bị trượt đi. Yến Tuyền thấy vậy bèn cười khẽ: “Biểu ca không thành thạo như trước nữa.”
Tống Thanh Dương cũng cảm thấy buồn cười, một ngón tay của hắn mân mê rồi xâm nhập vào tiểu huyệt và bảo: “Ta quên cần phải mở cửa thành mới tấn công thành trì của muội được.”
Ngón tay cắm vào khe thịt non mềm, thịt non lập tức xoắn chặt, mềm mại bao trùm lấy ngón tay của hắn.
“A…” Không biết bởi vì lâu quá không ân ái hay vì Thạch Nữ Lạc tác dụng quá mạnh, Tống Thanh Dương chỉ mới đút ngón tay vào mà cơ thể nàng đã run rẩy phun nước. Dâm thủy từ đầu ngón tay trượt xuống cùi chỏ của hắn, thấm ướt ống tay áo của hắn.
Cảm giác chặt khít đã lâu không chạm vào khiến hô hấp của Tống Thanh Dương chững lại, nóng lòng muốn nhúc nhích đầu ngón tay cọ xát nếp gấp trong hang động, trêu chọc tiểu huyệt sít sao đến khi nới lỏng. Hắn nhân cơ hội nàng đang dễ chịu bèn nhét thêm một ngón tay vào, cưỡng chế nới rộng hang động chật hẹp của nàng.
“Biểu ca… Chậm đã…”
Yến Tuyền nức nở uốn éo vòng eo, muốn đẩy ngón tay của hắn ra ngoài.
“Ừm, không gấp.”
Tuy ngoài miệng Tống Thanh Dương bảo không gấp nhưng bàn tay vẫn chưa dừng lại chút nào. Một tay lần mò tìm kiếm hạt đậu đỏ e ấp nấp trong tiểu huyệt, tay còn lại đè xuống hạt đậu mẫn cảm bên ngoài. Chia binh hai đường, cùng vẽ hai bút, khiến cho Yến Tuyền rên rỉ khó nhịn, phun ra đầy dâm thủy.
Hắn rút ngón tay ẩm ướt nhiễu nước ra khỏi tiểu huyệt, không đợi nàng bình ổn sau cơn cao trào, Ô Tướng quân uy phong lẫm liệt đã nhắm ngay cổng thành be bé, ngang ngược chen vào vách tường thịt trong thành của nàng.
“A!” Cơn đau đột ngột xuất hiện đã kéo Yến Tuyền hồi thần trong cơn cực khoái, nàng bèn giơ tay đánh hắn hai cái.
“Đau quá!” Nước mắt rưng rưng bên khóe mắt, Yến Tuyền đau đến độ hít sâu mấy hơi nhưng nhờ có tác dụng của Thạch Nữ Lạc nên mới khiến nước mắt của nàng không rơi xuống. Chỉ chốc lát sau, cơn đau qua đi, cảm giác sung sướng quay trở lại. Dây thần kinh đau đớn của nàng trở nên tê dại, khoái cảm lại bao phủ lấy nàng, dâm thủy hòa với máu tươi chảy ra, nhuộm đỏ cả côn thịt chôn sâu trong cơ thể mình, khiến mấy đóa lăng tiêu bị nàng đè dưới mông cũng nhuốm màu máu.
Tống Thanh Dương mút lấy bầu ngực của nàng, vừa chịu đựng sự xoắn chặt của tiểu huyệt vừa trêu chọc điểm mẫn cảm của nàng. Hắn nhẫn nại đợi đến khi nàng quen với mình mới bắt đầu nâng cao côn thịt cương cứng, thúc sâu vào trong cơ thể nàng.
Động tác quá đỗi mạnh bạo khiến cả hai người đều đổ mồ hôi, Yến Tuyền không kìm được tiếng rên rỉ. Tiếng ngâm nga cao vút lấn át toàn bộ tiếng ếch nhái và côn trùng kêu, Tống Thanh Dương không thể không bịt miệng nàng lại, ý bảo nàng nhỏ giọng một chút.
Ánh mắt lả lơi quyến rũ của nàng thoáng trừng hắn. Thay vì bảo nàng nhỏ tiếng lại, sao hắn không chậm lại, nhẹ lại mà cứ thúc sâu như thế làm gì, vồn vã thế làm gì, ước gì có thể chơi hỏng nàng mà còn trách nàng kêu nàng nhỏ tiếng lại chứ.
Yến Tuyền đã bị Tống Thanh Dương bịt miệng nên không thể phản bác, chỉ biết liếc hắn. Nhưng nàng không biết rằng bởi thái độ oán thán không giống oán giận, xấu hổ cùng cực đã khiến hắn muốn trêu chọc nàng hơn. Vì vậy hắn vươn tay ra kéo dây leo lăng tiêu, kéo nàng lên rồi cột vào giàn hoa trên không.
Giàn hoa vô cùng rậm rạp, Yến Tuyền bị treo trên cao, nửa người bị cành lá che khuất. Hoa đỏ, lá xanh kết hợp với y phục không che được ngực và chân, mang đến cảm giác xinh đẹp tuyệt trần nhưng cũng không kém phần kiều diễm.
Yến Tuyền vừa thẹn thùng vừa xấu hổ, dù giờ nàng không cần nhìn vào gương cũng biết dáng vẻ bị trói của mình lúc này dâm đãng đến nhường nào: “Tống Thanh Dương, tại sao huynh lại đáng ghét đến vậy? Mau thả ta xuống.”
“Đáng ghét? Xem ra tác dụng của Tuyệt Tình thảo đã bị áp chế thật rồi.”
Yến Tuyền sững sờ, xem ra là vậy thật, có điều nếu phải khôi phục bằng cách này, nàng thà rằng không có.
Yến Tuyền giãy dụa muốn xuống dưới nhưng nàng vừa nhúc nhích thì cả giàn hoa cũng lắc lư theo, khiến cả giàn lăng tiêu cũng đong đưa trong không khí, hoa lá bay là đà xuống dưới.
Trên người, trên tóc, trên gò má, trên hai bầu ngực, ở nơi giao hợp của hai người đều có hoa lăng tiêu. Tống Thanh Dương cắm sâu vào, hoa tươi bị hai người chèn ép, khi hắn rút cắm chừng một trăm cái, đóa hoa đã bị nghiền nát, dính đầy vùng da trước bụng hai người.
Một tay Tống Thanh Dương nâng bờ mông tròn trịa của nàng, tay kia nâng bộ ngực cao vút được dây leo trói chặt. Lúc hắn thúc eo, hoa lá và dây leo xung quanh liên tục ma sát với cơ thể hai người, như được người vỗ về chơi đùa, cảm giác kỳ lạ khó tả.
Đúng như những gì Tống Thanh Dương đã nói, hai người quần nhau đến tận gà gáy hừng đông mới dừng lại. Lúc rút côn thịt ra ngoài, tiểu huyệt đã sưng tấy đỏ bừng, không còn chặt khít như ban đầu, miệng huyệt nhỏ nhắn liên tục phun chất lỏng trắng trắng đặc sệt ra ngoài, toàn bộ đều là tinh dịch do hắn bắn vào cả đêm.
Giàn hoa lăng tiêu rơi đầy trên đất, dường như hồi tối mới trải qua một trận gió lớn, giống hệt Yến Tuyền lúc này, trông vô cùng kiều diễm và đáng thương.

Bình luận (0)

Để lại bình luận