Chương 261

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 261

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố Tuyên Thanh thực sự đau đầu với đứa trẻ này.
Nó dám gây hấn với thiên tử, nhưng thiên tử là người có tính cách thế nào, bây giờ chưa giết nàng, nhưng sớm muộn cũng sẽ khiến nó rước họa vào thân.
Hôm nay, bề ngoài thiên tử nói muốn giết người cho Hạnh Ngọc trút giận, nhưng rõ ràng không phải vậy.
Y có thể sẽ không thực sự để Hạnh Ngọc ra tay, cũng không chắc chắn sẽ giết người, nhưng nếu không vô tình thấy chiếc túi thơ๓ kia, Yến Ân nhất định sẽ cho Hạnh Ngọc một bài học nhớ đời.
Như trường hợp của Từ Tu An…
Nghĩ đến đây, Cố Tuyên Thanh càng nhíu mày.
Y vốn bất mãn với những người đó… nhưng dù thế nào đi nữa, y cũng không thể sử dụng͟͟ những thủ đoạn tàn nhẫn như vậy, dĩ nhiên cũng không thể tán thành.
Vì vậy Hạnh Ngọc nhất định phải tránh xa thiên tử.
Nó h0àn toàn không biết mình đang đùa với cái gì.
Ngày hôm sau, Hạnh Ngọc bị một cô cô quản sự đến giám sát buộc phải dâng trà và xin lỗi Chức Vụ.
Chức Vụ ngồi trên ghế, thấy nàng dâng trà xong, bỗng như đã hạ quyết tâm làm gì đó, bất ngờ quỳ xuống đất.
Giọng Hạnh Ngọc mềm đi, bớt đi vẻ kiêu ngạo, làm tiểu cô nương thêm phần đáng thương.
“Xin lỗi, ta thực sự biết sai rồi.”
“Nhưng lần này ta đã đắc tội với bệ hạ… Dì có thể giúp ta được không?”
Hạnh Ngọc suy nghĩ suốt đêm, cuối cùng chỉ nghĩ đến phụ thân không cho nàng ra ngoài thì nàng phải tìm cách khác để có thể ra ngoài.
Vài ngày nữa sẽ là cuộc săn bắn mùa xuân, Hạnh Ngọc muốn nhân cơ hội này để thể hiện bản thân, nhưng nếu phụ thân không đồng ý thì nàng không thể đi được.
Phụ thân bảo vệ vị biểu muội họ hàng xa này như vậy, rõ ràng chỉ cần nàng ấy đồng ý đi thì phụ thân chắc chắn sẽ không từ chối.
Chức Vụ không biết những toan tính tɾong lòng nàng ta, chỉ thấy dưới mắt nàng có quầng thâm như thể cả đêm không ngủ, thật đáng thương.
Nghĩ đến tiểu cô nương đã gặp nhiều bất hạnh từ nhỏ, suýt nữa thì chết đuối, Chức Vụ biết những khiếm khuyết của nàng có lẽ bắt nguồn từ tuổi thơ bất hạnh.
“Vậy con đến xin lỗi tiểu cô nương bị con đánh ngày hôm đó, xin đối thương tha thứ cho mình đi.”
Hạnh Ngọc nghe vậy, động tác lập tức khựng lại.
Chức Vụ rút lại gấu áo bị nàng ta nắm lấy, giọng điệu lạnh nhạt, “Nếu không làm được thì ta cũng không thể giúp con.”
Hạnh Ngọc là đứa trẻ nàng đã từng ôm ấp chăm sóc, thấy đứa trẻ này đối xử với bạn đồng trang lứa như vậy, người làm dì như nàng tất nhiên không thể vui cho nổi.
Hạnh Ngọc nghe vậy liền nói, “Được… Nhưng con không thể làm được tɾong một ngày, hơn nữa…”
Giọng nàng càng lúc càng khó chịu, “Đối phương chưa chắc đã chịu tha thứ cho con.”
Nó cũng biết làm tổn thương người khác thì đối phương sẽ không tha thứ cho mình sao?
Chức Vụ cũng định thở dài như Cố Tuyên Thanh, nghiêm túc chỉ ra, “Con suýt nữa làm mù mắt người ta.”
Nhưng Hạnh Ngọc lắc đầu phủ nhận, “Không đâu, mấy năm nay con luyện roi càng ngày càng linh hoạt, chỉ làm cho vết thương trông có vẻ nghiêm trọng thôi.”
Tiểu cô nương này có chí khí cao, ngay cả khi làm người khác bị thương cũng không thấy mình quá đáng.
“Chỉ là nhỏ đó thực sự quá đáng ghét, con không cho phép ai thay thế vị trí của dì.”
“Nó bắt chước dì không chỉ một lần, nếu bệ hạ thực sự để ý đến nó thì sao?”
Ngay cả khi Hạnh Ngọc phải làm chuyện xấu, nàng cũng tuyệt đối không cho phép chuyện đó xảy ra.
Hạnh Ngọc nhìn thấy mỹ nhân trước mặt càng lúc càng nhíu mày khi nghe những điều mình nói.
Nàng biết những mỹ nhân yếu đuối này không thích nhìn thấy người khác làm chuyện xấu, vội vàng mềm mỏng giọng lại, “Ba ngày, cho con ba ngày, con nhất định sẽ khiến đối phương tha thứ cho con.”
Chức Vụ thất thần nói, “Đến lúc đó hãy nói.”
Nhìn Hạnh Ngọc buồn bã rời đi, quản sự cô cô lại nói, “Tiểu thư đừng h0àn toàn tin những lời của quận chúa.”
“Tiểu quận chúa… luôn biết cách lợi dụng͟͟ người khác, ngay cả khi người không đồng ý, nàng ấy cũng sẽ tự nghĩ cách lén lút ra ngoài…”
Chức Vụ nghĩ nếu là như vậy thì nàng càng lo lắng cho ca ca, liệu vài ngày nữa Hạnh Ngọc có gây rắc rối tɾong cuộc săn bắn mùa xuân hay không.
Nàng là dì của Hạnh Ngọc, về tình về lý cũng nên giúp ca ca trông chừng nó.
Chức Vụ không hứa với Hạnh Ngọc, nhưng vẫn lặng lẽ ra ngoài một chuyến.

Trong một tiệm thuốc cũ ở con hẻm hẻo lánh, một nam nhân lạ mặt quỳ trước mặt A Tự nói, “Cuộc săn bắn mùa xuân sắp tới là cơ hội tốt nhất để ám sát bạo quân.”
“Chỉ cần có ngài dẫn dắt chắc chắn sẽ khích lệ được tinh thần của mọi người, sẽ phân thây tên bạo quân thành tám mảnh.”
A Tự hơi khó chịu, “Chuyện này có liên quan gì đến ta, ta không đi.”
Đối phương lại nói, “Bạo quân không dám giết ngài, chứng tỏ tɾong tay ngài có điểm yếu của hắn ”
“Ngài chỉ cần giết hắn là có thể g͙iành được quyền lực và có được mọi thứ ngài muốn.”
A Tự nói “Ta muốn tự do, ta đã có được rồi.”
Người kia không lay chuyển, ôm quyền nói, “Vậy thì đợi sau khi chúng ta bí mật giết chết bạo quân sẽ tôn ngài lên ngôi.”
Nói xong người đó biến mất tɾong hậu viện.
Trong phòng, lão sư phụ ở tɾong nhà cất tiếng hỏi “Ai đấy?”
A Tự lắc đầu, “Không biết.”
Lâu lâu lại có người tìm hắn muốn đưa hắn lên ngôi h0àng đế, nhưng tại sao hắn phải làm h0àng đế?
Khi Chức Vụ đến tìm hắn, A Tự vội vàng giấu cọng cỏ đang ngậm tɾong miệng ra sau lưng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận