Chương 261

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 261

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi cha mẹ Ngôn trở về, trong biệt thự rõ ràng náo nhiệt hơn rất nhiều.
Ngôn Huệ lười tham gia những buổi tụ họp giả dối của các phu nhân giàu có, chỉ thỉnh thoảng cùng bạn bè ra ngoài uống chút trà chiều, thời gian còn lại thì ở nhà cắm hoa, dắt chó đi dạo hoặc tập yoga, sớm đã trải qua cuộc sống thoải mái khi về hưu.
Đoạn Chinh là giám đốc bảo tàng thành phố Ninh Xuyên, kiêm nhiệm giáo sư thỉnh giảng khoa Lịch sử của Đại học Ninh Xuyên. Sau khi Ngôn Huệ giao Ngôn thị cho Ngôn Chiêu, Đoạn Chinh cũng xin từ chức, cùng bà ra nước ngoài hưởng thụ cuộc sống, nhưng dù là viện bảo tàng hay là lớn học đều không muốn mất đi nhân tài, vì thế vẫn giữ lại vị trí của ông, hy vọng bất cứ lúc nào ông cũng có thể trở về. Đoạn Chinh trong lòng băn khoăn, hơn nữa ông thật sự rất nhiệt tình đam mê đối với khảo cổ và lịch sử, sau khi trở về Ninh Xuyên, mỗi ngày đều chạy đi chạy lại giữa hai bên lớn học và viện bảo tàng, ngược lại trở thành người bận rộn nhất trong nhà ngoại trừ Ngôn Chiêu.
Ngôn Trăn mấy ngày nay cũng từ chối lời mời của một ít bạn bè, ở nhà cùng cha mẹ, hơn nữa ngày bảo vệ luận văn cũng đã định, cô cũng phải chú tâm chuẩn bị thật tốt.
Sau hôm đó, cô và Trần Hoài Tự thật sự không gặp lại nhau, nhưng mỗi ngày lại trò chuyện qua wechat không ít, tuy rằng phần lớn đều là đối thoại ấu trĩ không có nội dung, nhưng không hiểu sao lại nhắn không biết mệt.
Ngôn Trăn: Cho anh xem cơm trưa nhà em hôm nay, anh đoán xem cái nào là em làm?
Trần Hoài Tự: Cà tím.
Ngôn Trăn: Tại sao?
Trần Hoài Tự: Cà tím xào bình thường không phải màu này, em xào cháy rồi.
Ngôn Trăn: …
Ngôn Trăn: ?
Ngôn Trăn: Dựa vào cái gì mà xào cháy lại chính là em làm!
Trần Hoài Tự: Anh đoán sai rồi?
Ngôn Trăn: … Không có.
Một lúc sau.
Ngôn Trăn: Chán quá, tối nay anh ăn gì?
Trần Hoài Tự bận rộn, nửa giờ sau mới trả lời:
Trần Hoài Tự: Tối nay định ăn cà tím.
Ngôn Trăn: …
Anh lại gửi tới một tin nhắn:
Trần Hoài Tự: Trăn Trăn, đêm nay có thể gọi video không?
Ngôn Trăn: ?
Trần Hoài Tự: Năm ngày không được gặp em rồi.
Ngôn Trăn tựa vào sô pha, cầm di động, nhìn mấy chữ này, khóe môi bất giác nhếch lên, mím môi cũng không kiềm chế được.
Ngôn Huệ ngồi một bên liếc mắt: “Nói chuyện phiếm với ai mà cười ngọt ngào như vậy.”
Cô hoảng hốt tắt giao diện wechat, tiện tay mở phần mềm video, ra vẻ bình tĩnh: “Con đang xem video, vừa mới thấy một đoạn buồn cười.”
“Thật không?” Ánh mắt Ngôn Huệ rơi xuống ngón tay cô, vừa rồi còn đang đánh chữ rất nhanh, rõ ràng là đang nói chuyện phiếm.
Nhưng bà cũng không vạch trần: “Ngày mai con về trường?”
“Dạ, học viện yêu cầu đi nghe tọa đàm.”
“Cuối tuần này đi dự tiệc mừng thọ của ông nội Lương gia, con còn nhớ không?”
“Đương nhiên nhớ, con sẽ đi mà.” Ngôn Trăn núp trên sô pha, mũi chân giẫm lên đệm mềm,”Lương Vực đã gọi điện thoại nhắc con rồi.”
Ngôn Huệ gật đầu: “Nhớ là tốt rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận