Chương 262

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 262

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tuyền đỡ eo chui ra ngoài giàn hoa, hạ thân vừa rát vừa đau, nàng cầm lòng không đậu đạp Tống Thanh Dương một cái: “May mà ta đã hoá hình lần nữa, nếu không, với cơ thể cũ của ta thì làm gì chịu nổi sức lang hổ của huynh chứ?”
“Sao lại không chịu được, trước khi muội biến hình ta làm chưa đủ à?”
Tống Thanh Dương vừa cười hì hì vừa nói, sau đó hôn lên má nàng: “Không sao, bây giờ muội chỉ cần ngủ một giấc là chút thương tổn này sẽ hết ngay thôi. Ta tính trước cả rồi, muội yên tâm.”
Trước khi mọi người thức dậy, Tống Thanh Dương đã đưa Yến Tuyền trở về.
Hoa Dung vẫn chưa tỉnh, Yến Tuyền lén thay đổi xiêm y rồi nhanh chóng chạy về giường.
Khi Yến Tuyền và Tống Thanh Dương đã làm lành với nhau, Tống mẫu đã vội vàng chuẩn bị chuyện hôn sự cho hai người họ. Ban đầu định dời sang một hai năm sau, chỉ cần làm đơn giản, thành hôn sớm một chút là được, nào ngờ việc Yến Tuyền giảng kinh ở chùa Thiên Chiếu đã được lan truyền rộng rãi, tin đồn càng lúc càng vang xa, càng ngày càng có nhiều người tôn nàng làm Bồ Tát sống, biết tin nàng sắp thành hôn với Tống Thanh Dương thì ai ai cũng muốn đến chung vui. Tống mẫu nghĩ sự nổi danh này đã tạo được thời điểm tốt nên đã thay đổi ý định, bà ấy muốn làm hôn lễ thật long trọng và náo nhiệt cho họ.
Vì lẽ đó mà mọi người trong nhà ai cũng trở nên bận bịu. Yến Tuyền làm nhân vật chính cũng bận đến nỗi chân không chạm đất, nào là thử áo cưới, chọn trang sức, làm giày, may chăn, chỉ mong có thể phân thân ra mà làm. Nhị biểu tẩu, Tam biểu tẩu cũng giúp nàng. Cuối cùng Dương Kế Nguyệt cũng cho Tống Thanh Vân một cơ hội, lần tái hôn của hai người khá khiêm tốn, không được rình rang như lần đầu thành thân. Nhưng tình cảm của hai người lại tốt hơn nhiều so với lần đầu, chỉ mới nửa năm mà nàng ta đã có thai.
Tống Thanh Vân nhớ tình cũ, không còn quan tâm đến những chuyện trước kia của Diệp di nương, dần dần xa cách nàng ta.
Đối với việc trong nhà họ, Yến Tuyền chỉ nghe qua rồi thôi, không hỏi thăm quá nhiều, chỉ một lòng chuẩn bị cho hôn sự với Tống Thanh Dương. Nhưng bỗng nhiên Tống Thanh Dương lại bị Hoàng thượng giao cho một nhiệm vụ. Hoàng thượng sai hắn đích thân trục xuất nhóm Lạt Ma ở chùa Thiên Chiếu ra khỏi biên giới…
Hoàng thượng nói nhóm Lạt Ma này có tuyệt kỹ, người bình thường không thể áp giải được, nếu để Tiêu Cửu Uyên đi thì sợ không ổn, nghĩ tới nghĩ lui chỉ còn Tống Thanh Dương là lựa chọn tốt nhất.
Lý do này của Hoàng thượng cũng hợp lý, nhưng chuyến này cả đi cả về cũng phải mất mấy tháng, lớn hôn sắp tới, lỡ như trên đường gặp phải sự cố thì sợ là phải lùi hôn lễ.
Tuy bùa súc địa có thể thu nhỏ đất đai, một ngày đi được ngàn dặm nhưng số lượng Lạt Ma quá nhiều, mỗi một lần không thể đưa đi quá nhiều, mà trên đường bọn họ cũng sẽ không chịu phối hợp hoàn toàn, thật sự có hơi khó khăn.
Thật ra Huyền Thanh nguyện ý đi thay Tống Thanh Dương nhưng tu vi của nàng ấy đã bị tổn hại rất nhiều sau lần giao tranh với Lạt Ma, bây giờ vẫn chưa hoàn toàn hồi phục. Tống Thanh Dương cũng không yên tâm để nàng ấy đi, tìm môn đồ khác đi áp giải cũng không thoả đáng, nghĩ tới nghĩ lui, đích thân hắn đi là hợp lý nhất.
Trước khi đi, Tống Thanh Dương tìm Yến Tuyền nói: “Nàng có biết tại sao Hoàng thượng lại nghe theo lời nói dối của Tiêu Cửu Uyên rồi tin vào Mật Tông không?”
Yến Tuyền gật đầu, mấy ngày nay nàng có nghe hai vị biểu tẩu nhắc tới. Sau khi Ô Lan công chúa tiến cung đã quyến rũ Hoàng thượng ngày ngày trầm mê nữ sắc, không thoát ra được rồi bỏ bê triều chính, cả triều văn võ đồng loạt dâng tấu cầu Hoàng thượng xử trí yêu phi. Nhưng Hoàng thượng đã bị Ô Lan công chúa mê hoặc tâm trí, hoàn toàn không nghe lời khuyên của người khác, thế nên Tiêu Cửu Uyên đã đứng dậy, ra tay giải trừ mị thuật của Ô Lan công chúa, giúp Hoàng thượng lấy lại thần trí.
Sử dụng vu thuật làm loạn hậu cung đáng ra phải bị xử trảm, nhưng Ô Lan công chúa quá xinh đẹp, Hoàng thượng luyến tiếc nhan sắc đó bèn hỏi Tiêu Cửu Uyên có cách nào để giữ nàng ta lại không, thế là Tiêu Cửu Uyên đã bày cách song tu cho Hoàng thượng.
Dưới sự chỉ điểm của Tiêu Cửu Uyên, Ô Lan công chúa đã trở thành lô đỉnh* của Hoàng thượng. Trong mỗi lần giao hợp, Hoàng thượng sẽ lấy đi từng chút tu vi của nàng ta, dần dần Hoàng thượng ngày càng trẻ trung, tóc trắng hai bên thái dương chuyển sang màu đen, răng lợi chắc khỏe, chân tay nhanh nhẹn hơn, thời gian quấn quýt trên giường với mỹ nhân cùng dài hơn. Thế là từ đó, Hoàng thượng đã tin vào Mật Tông.
*Lô đỉnh: chỉ nữ (nam) tu sĩ có thể chất tốt, phù hợp song tu với người khác, khiến tu vi người đó tăng lên.
“Hoàng thượng cực kỳ bênh vực Tiêu Cửu Uyên, nếu Tiêu Cửu Uyên có kế hoạch khác, chuyện Hoàng thượng nghe lời hắn ta bắt ta phải đi cũng là chuyện có thể.” Tống Thanh Dương nói: “Người biết bí mật nàng niết bàn trọng sinh không nhiều lắm. Theo biểu hiện của Tiêu Cửu Uyên ngày ấy, chắc là hắn ta không biết, chỉ cho là ta dạy muội, muội phải nhớ luôn giữ phượng hỏa trong tay để phòng thân.”
“Ừ, ta hiểu mà. Huynh ra ngoài cũng phải cẩn thận, hắn ta đã biết huynh có thể sống lại là vì đã vứt bỏ tiên căn trở thành phàm nhân, có thể ra tay với huynh đấy.”
“Muội yên tâm, ta hiểu. Ta sẽ đi nhanh về nhanh, sẽ không để lớn hôn bị hoãn.”
Hai người tình chàng ý thiếp một đêm, không thể thiếu màn triền miên dưới tán hoa đăng tiêu, làm hại không ít đoá hoa và cành lá.
Sau khi Tống Thanh Dương khởi hành, Yến Tuyền sai Hoa Thái Tuế và mấy con mèo con đến gần Tiêu Cửu Uyên để giám sát, ngoài ra còn nhờ nhóm quạ đen lúc trước hỗ trợ theo dõi, thăm dò Tiêu Cửu Uyên đang có mưu đồ gì.
Theo dõi sát sao trong hai tháng liên tục, cả một ngày Tiêu Cửu Uyên không ăn nhậu chơi bời thì cũng ăn chơi đàng điếm song tu với người khác, không hề có dấu hiệu muốn trả thù. Điều này làm Yến Tuyền không khỏi nghi ngờ, chẳng lẽ Tiêu Cửu Uyên thật sự an phận?
Suy nghĩ này chợt nảy ra đã bị Yến Tuyền chối bỏ, ai tiếp xúc với Tiêu Cửu Uyên cũng biết hắn ta là người có thù tất báo. Nàng và Tống Thanh Dương phá hỏng kế hoạch của hắn ta hết lần này đến lần khác, sao hắn ta có thể cam lòng bỏ qua được chứ?
Yến Tuyền bắt đầu suy nghĩ, nếu nàng là Tiêu Cửu Uyên, nàng sẽ trả thù như thế nào đây? Lợi dụng Quỷ giới? Hay là lợi dụng những người kỳ lạ như quỷ lỗi sư?
Bây giờ không còn Lạt Ma nữa, chắc là Tiêu Cửu Uyên không dám thả ma vật bên trong Quỷ giới ra. Nhưng nếu là nhân vật điên cuồng như quỷ lỗi sư thì đúng là khó mà đề phòng.
Đang nghĩ ngợi thì bên ngoài truyền đến tiếng chim kêu ồn ào, không lâu sau, cửa sổ đã bị gõ vang. Yến Tuyền vội vàng xuống giường, mở cửa sổ ra, đó là mấy con quạ đen mà nàng sắp xếp theo dõi Tiêu Cửu Uyên.
“Tiêu Cửu Uyên chết rồi, chíp! Tiêu Cửu Uyên chết rồi, chíp!”
Đám quạ đen nhao nhao kêu lên, Yến Tuyền còn tưởng mình nghe nhầm, vội vàng hỏi lại: “Tiêu Cửu Uyên chết rồi?”
“Đúng vậy, hắn ta chết rồi, chíp! Bị Hoa Thái Tuế giết rồi, chíp!”
Cái tên Hoa Thái Tuế vừa được thốt ra, dù Yến Tuyền đã chuẩn bị tinh thần trừ trước vẫn phải hoảng sợ: “Sao có thể?”
Yến Tuyền biết rõ tính cách của Hoa Thái Tuế, tuy đôi lúc nó có hay nóng nảy nhưng sẽ không giết người, cùng lắm chỉ cào Tiêu Cửu Uyên một cái thôi. Càng khỏi nói tu vi của Hoa Thái Tuế còn thấp, nếu thật sự đánh thì chắc chắn nó không phải là đối thủ của Tiêu Cửu Uyên.
“Chúng ta tận mắt nhìn thấy, không sai được, chíp!”
Trước sự nghi ngờ của Yến Tuyền, đám quạ đen càng kích động hơn, Yến Tuyền vội vàng hỏi: “Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Hoa Thái Tuế lại giết hắn ta?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận