Chương 262

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 262

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chức Vụ bước tới nói, “A Tự, mấy ngày nữa ta sẽ đi săn với tiểu quận chúa.”
“Ta nhớ A Tự biết bắn cung, ngươi có thể dạy ta không?”
A Tự mỉm cười, “Đi săn à, chuyện thú vị như vậy có thể dẫn ta đi cùng không?”
Nói rồi, hắn quay người vào nhà tìm một cây cung đưa cho Chức Vụ, “Ta để tɾong nhà mà chưa dùng bao giờ, tiểu thư xem có nặng̝ không?”
Chức Vụ cầm thử, “Không, rấtnhẹ.”
A Tự cười càng rạng rỡ, “Vậy tốt rồi, đến lúc đó ta sẽ dạy tiểu thư bắn thỏ rừng.”
Chức Vụ gật đầụ
A Tự lại hỏi, “Có ai dạy tiểu thư cưỡi ngựa chưa?”
Nếu nàng chưa biết cưỡi ngựa, hắn cũng có thể dạy nàng.
Chức Vụ lập tức nghĩ đến một người đã từng dạy nàng cưỡi ngựa.
Chỉ là cách dạy có phần khiến người ta cảm thấy xấu hổ…
Nàng cảm thấy hơi nóng mặt, vội vàng lắc đầu, “Không… không ai dạy ta cưỡi ngựa cả.”
“Đến lúc đó A Tự dạy ta nhé.”
A Tự mỉm cười đáp lại, “Được.”
Trước khi cuộc săn mùa xuân bắt đầu, Huyền Khuê đã bắn tɾúng ba con hổ khiến Đồ Hề tức giận đạp cho một cái.
“Đồ điên, bây giờ ngươi đã săn hết hổ tɾong núi, lát nữa cho người khác săn cái gì?”
Thằng khốn này chẳng mấy khi nghe lời người khác, nhưng tài bắn cung thì rấtcó thiên phú.
Dù bị in vết g͙iày lên áo, Huyền Khuê cũng chẳng cảm thấy gì, ngược lại còn cúi đầu chỉnh lý những chiến lợi phẩm của mình, ánh mắt đầy hưng phấn.
Ôn Từ nhìn quanh một lượt rồi nói với Đồ Hề “Ý của bệ hạ là… cuộc săn mùa xuân năm nay không cần quá nghiêm khắc.”
Có một số kẻ như ruồi muỗi năm nào cũng đến, tuy không thể gây tổn hại gì cho bệ hạ, nhưng cứ vo ve xung quanh cũng khiến người ta bực mình.
Ý của bệ hạ là lần này cố tình tạo ra một kẽ hở tɾong khu săn bắn sau núi, để đối phương có cơ hội ra tay, tiện cho triều đình một lưới bắt trọn.
“Vậy cũng tốt…”
Nghe vậy, Đồ Hề vốn đang có uể oải mới thấy hứng thú hơn một chút, cầm chiếc liềm cong tɾong tay ra xoay xoay tạo ra âm thanh “vu vú trầm thấp.

Bên này, Hạnh Ngọc không ngờ Chức Vụ thực sự đưa mình ra ngoài.
Nhưng lần này Chức Vụ còn mang the0 một thanh niên mặt mày thanh tú.
Dù đối phương chỉ mặc áo xanh giản dị, nhưng lúm đồng tiền bên môi lại rạng rỡ cuốn hút, toát lên vẻ phong lưu, trông không giống người thành thật chút nào.
Hạnh Ngọc chỉ cảm thấy vị biểu cô này trông có vẻ không thông minh lắm, mình lừa nàng dễ dàng đã đành, nhưng nếu lọt vào tay nam nhân khác, chắc nàng ấy sẽ bị lừa gạt đến mức không còn gì.
Nhưng điều đó có liên quan gì đến nàng?
Chỉ nghĩ đến việc đối phương dám lấy tư cách bề trên yêu cầu mình xin lỗi người khác, Hạnh Ngọc liền hừ lạnh tɾong lòng.
Đoàn của họ đến muộn nên không gặp được thiên tử.
Hạnh Ngọc nghĩ chỉ cần mình đến là được, liền muốn Chức Vụ quay về.
Nhưng Chức Vụ từ chối, “Vì ta đã đưa con ra ngoài nên cũng sẽ đưa con trở về.”
Nghe vậy, Hạnh Ngọc càng hừ mấy tiếng khó chịu, cảm thấy loại nữ tử này có lòng tốt quá mức, chắc là lại nghĩ muốn chịu trách nhiệm với mình.
Hạnh Ngọc dẫn the0 thuộc hạ của mình, quất roi bỏ đi.
Khi Chức Vụ bị nàng bỏ lại, nàng nghe thấy một số gia quyến quý tộc như đang tụ tập nói chuyện.
Ban đầu Chức Vụ không rõ họ đang bàn tán chuyện gì.
Cho đến khi nghe thấy họ ngày càng thận trọng nhỏ giọng bàn luận, “Vị đó… ngày đêm đối diện với di vật của người đã khuất, làm sao không trở nên điên cuồng cho được?”
“Lúc trước em chồng của ta cũng người không ra người, ma không ra ma…”
“Nhưng sau khi đốt toàn bộ di vật của vợ nó thì chưa đầy một tháng sau nó đã h0àn toàn bình phục̶.”
“Thế nên không được giữ lại di vật của người chết bên mình là có lý do.”
Chức Vụ lập tức nhớ đến việc Yến Ân luôn mang the0 chiếc túi gấm mà nàng đã tặng cho Tống Diệu Sinh bên mình.
Vậy là bao nhiêu năm qua, y vẫn còn để tâm có lẽ… cũng vì ngày ngày đêm đêm đối diện với di vật của nàng?
Nếu thật sự là vì nàng…
Nếu có cơ hội, có lẽ nàng nên tiêu hủy tất cả những di vật đó…
Nghĩ đến điều này, Chức Vụ chỉ cảm thấy tɾong lòng như có một khối bùn lầy nặng̝ nề đè lên trái tim đang đập.

Bình luận (0)

Để lại bình luận