Chương 262

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 262

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày hôm sau.
Lễ kỷ niệm ngày thành lập trường sắp tới, lớn học Ninh Xuyên đã sớm thay đổi biểu ngữ và cờ hiệu của trường, trông rất đồng nhất chỉnh tề, tô đậm bầu không khí đến cực hạn.
Hôm nay Ngôn Trăn trở về trường là vì nhận được thông báo, yêu cầu sinh viên ngành quản lý kinh tế sắp tốt nghiệp đều phải đi nghe tọa đàm. Loại chuyện này ở học viện thương mại quá mức bình thường, những lần trước đều tùy tiện tìm một bạn học thay mặt ký tên là xong việc, nhưng lần này thái độ học viện rất kiên quyết, nghe nói là khách quý vô cùng khó mời, nhất định phải đảm bảo tất cả học sinh đều có mặt.
Ngôn Trăn một bên mở cửa ký túc xá, một bên nhàm chán châm chọc: “Cái gì mà khách quý khó mời, mình thấy là do sợ số lượng sinh viên không đủ, đến lúc đó cục diện thoạt nhìn quá khó coi, mới cưỡng ép chúng ta phải tham gia.”
Đẩy cửa ra, trong ký túc xá im ắng, cô đi vào trong vài bước, một người cũng không thấy. Quay đầu nhìn vị trí của mình, trên bàn bày đầy đủ loại đồ dùng không thuộc về cô, sữa, kem dưỡng da mặt, phấn nền, gương… nghiễm nhiên trở thành nơi chứa đồ. Ngay cả trên giường cũng đặt hai cái chăn mới, không biết là của ai.
Từ khi nhập học Ngôn Trăn đã thuê phòng ở bên ngoài, mặc dù nói không thường xuyên ở ký túc xá, nhưng thỉnh thoảng tan học muộn, hơn nữa ngày hôm sau còn có tiết sớm, cô cũng sẽ ở một đêm, hiện tại vị trí của cô cứ như vậy chưa được đồng ý đã bị người khác tùy ý trưng dụng, ít nhiều khiến cho cô có chút không thoải mái trong lòng. Nhưng Ngôn Trăn cũng không phát giận, đi tới giá sách đang chuẩn bị lấy sách chuyên ngành, chợt nghe thấy sau rèm cửa sổ đối diện giường truyền đến một trận cười lớn.
“Tưởng Nghi?” Cô chần chừ lên tiếng.
“Ai!” Có người lên tiếng, sau đó một khuôn mặt từ sau rèm thò ra, “Trăn Trăn, cậu trở về rồi hả? Mình đang xem chương trình giải trí.”
Tưởng Nghi nhìn thoáng qua vị trí của Ngôn Trăn, cũng có chút chột dạ, vội vàng từ trên giường bò xuống: “Thật ngại quá, mấy thứ này đều là của hai người bọn họ, bởi vì cảm thấy dù sao cậu cũng không về ở, cho nên…”
Ngôn Trăn rút sách chuyên ngành nhét vào trong túi: “Không sao. Chuyện tình nguyện viên lần trước không có vấn đề gì chứ?”
“Không có chuyện gì, mình đang định nói, rất cảm ơn cậu đã giúp mình, muốn mời cậu ăn cơm mà cậu lại không ở đây, chọn ngày không bằng gặp ngày, hay hôm nay mình đi nhé? Hai chúng ta đi ăn cơm trưa, vừa lúc trở về nghe tọa đàm.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận