Chương 263

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 263

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong nhà Tiêu Cửu Uyên có nuôi một đám minh phi trẻ tuổi xinh đẹp, vào mỗi đêm trăng tròn hắn ta sẽ mặc tăng bào, dẫn theo đám minh phi vào hậu hoa viên để tu luyện.
*Minh phi: tên gọi của những nữ tử được chọn để song tu với những người tu đạo Mật Tông.
Tối nay cũng là đêm trăng tròn. Trời vừa tối Tiêu Cửu Uyên đã tắm gội thay tăng bào, đến khi trăng lên đỉnh, hắn ta dẫn đám minh phi đi tới hậu hoa viên.
Đám minh phi nhảy điệu múa hiến tế dưới ánh trăng trong bộ xiêm y màu đỏ tung bay. Tiêu Cửu Uyên ngồi bên cạnh gõ mõ tụng kinh, cái gì mà: Về mật tướng, liên hoa phải thật khít và ấm nóng; liên cung đầy đặn, nhô ra ngoài, giỏi ngậm chùy kim cương. Mông nhỏ, hông to, thịt gấp vào trong, liên cung chặt chẽ; hoa phôi đẫy đà, chùy chạm vào là không chịu nổi, phát ra tiếng kêu yêu kiều, nếu đâm sâu vào thì run rẩy, hoa sen rỉ nước*…
*Một phần trong mục “Quán sát tướng mẫu thủ ấn” của cuốn kinh “Hợi mẫu thậm thâm dẫn đạo”, hướng dẫn lựa chọn minh phi để song tu. Mật tướng: Hình dạng của vùng kín, liên hoa: âm đạo, liên cung: tử cung, hoa phôi: môi âm đạo, chùy kim cương: dương vật.
Sau khi tụng kinh xong, hắn gọi lớn: “Cầu Phật mẫu thưởng sen…”
Những nữ tử đó sẽ ngừng múa, đứng xung quanh hắn ta rồi vén váy lên, để lộ đoá hoa sen giữa háng.
Hắn ta chọn một người, ấn chiếc dùi để gõ mõ vào hoa sen, nữ tử ưỡn mông lên, kẹp liên nhục* giữa hai chân lại, dùng liên nhục làm mõ thịt cho hắn ta.
*Liên nhục: Tên gọi vùng kín của minh phi.
Tiêu Cửu Uyên lại tiếp tục tụng kinh, vừa tụng vừa gõ mõ vào phần giữa hai chân nữ tử. Lúc đầu tiếng mõ còn hơi nhỏ, mõ thịt bắt đầu tiết nước, dần dần tiếng mõ càng lúc càng lớn hơn, âm thanh vang lên chói tai, nước phun ra từ mõ thịt cũng nhiều hơn, nước chảy dọc theo chiếc dùi vẩy xuống đầy đất.
Sau khi niệm kinh xong, mõ thịt đã ướt đẫm. Dưới ánh trăng, vệt nước lấp lánh làm huyệt non vừa tròn vừa rậm như được phủ một lớp ánh sáng trắng tạo nên cảm giác thần thánh, dường như đó thật sự là đóa hoa sen kiều diễm ướt át.
Tiêu Cửu Uyên cất dùi gõ mõ đi thay bằng côn thịt giữa háng mình, hắn ta nhét vào đoá liên nhục của nữ tử, đâm mạnh vào trong rồi vội vàng rút ra, ra ra vào vào, khuấy động lúc nhanh lúc chậm, lần nào cũng đâm sâu vào trong làm cô nương hét lên không ngừng. Nước dâm và mồ hôi không ngừng tuôn ra, cuối cùng nàng ta rên lên một tiếng dài rồi bất lực ngã xuống mặt đất.
Sau khi cô nương đó đạt cao trào, liên nhục mất đi ánh sáng, nàng ta cũng mất hết sức lực, vừa đặt đầu xuống đã ngủ ngay. Tiêu Cửu Uyên vẫn chưa bắn, hắn ta rút cây gậy thịt dữ tợn ra, thay một cô nương khác.
Khi bắn ra một lần nữa, Hoa Thái Tuế chợt nhảy ra từ trong bóng đêm, đánh một chiêu làm Tiêu Cửu Uyên không kịp trở tay.
Tiêu Cửu Uyên đang giữa cơn cao trào, còn chưa kịp phản ứng đã bị Hoa Thái Tuế cắn đứt yết hầu rồi cướp mất nội đan, thế là đi đời nhà ma.
Yến Tuyền nghe xong vẫn không thể tin Hoa Thái Tuế lại làm vậy, nhưng đám quạ đen đâu cần lừa nàng làm gì. “Bây giờ Hoa Thái Tuế đang ở đâu? Các ngươi có thể dẫn ta đi tìm nó không?”
“Không biết, nó giết Tiêu Cửu Uyên xong là biến mất, không biết đi đâu.”
“Ta biết rồi, các ngươi đi trước đi, ta đã gửi thù lao ở chỗ Trình Chí, nếu có việc ta sẽ tìm các ngươi sau.”
Sau khi đám quạ đen bay đi, Yến Tuyền vội vàng thay đồ ngủ ra rồi đi tìm Huyền Thanh. Gần đây Hoa Thái Tuế hay qua lại với Huyền Thanh, chẳng lẽ Huyền Thanh muốn báo thù, nói nó tìm cơ hội giết Tiêu Cửu Uyên?
Yến Tuyền vội vàng đi tới thiện đường, Huyền Thanh chưa ngủ, vẫn đang ngồi thiền. Sau trận chiến với Lạt Ma ở chùa Thiên Chiếu, tu vi của nàng ấy đã hao tổn khá nhiều, bây giờ vẫn đang trong quá trình khôi phục.
Nghe nói Hoa Thái Tuế giết Tiêu Cửu Uyên, Huyền Thanh cũng rất ngạc nhiên, nàng ấy không hề yêu cầu Hoa Thái Tuế báo thù cho mình.
“Việc này không nên chậm trễ, phải tìm được Hoa Thái Tuế trước rồi tính.”
Tiêu Cửu Uyên là Thế tử gia, lại được Hoàng thượng yêu thích, hắn ta bị giết bất ngờ như vậy, có thể tưởng tượng được hậu quả sẽ nghiêm trọng cỡ nào. Rất nhiều người biết Hoa Thái Tuế là con mèo mà nàng hay dẫn theo bên người, hơn nữa, nàng vừa công khai đối đầu với Tiêu Cửu Uyên về chuyện chùa Thiên Chiếu trước mặt mọi người, nếu nói nàng phái Hoa Thái Tuế giết Tiêu Cửu Uyên cũng không phải là không thể. Đã muốn ghép tội thì sợ gì không có lý do, nếu không biết nguyên nhân rõ ràng, nàng sẽ rơi vào thế bị động.
Huyền Thanh lấy bộ đồ nhỏ mà Hoa Thái Tuế hay mặc ra rồi niệm chú, đây là bộ đồ mà trước đây Yến Tuyền may cho nó. Một lúc sau, Huyền Thanh nhíu mày nói: “Bây giờ nó đang ở trong cung.”
Yến Tuyền rùng mình, tự nhiên nó vào hoàng cung làm gì? Chẳng lẽ nó muốn giết Hoàng thượng?
Nếu chỉ giết Tiêu Cửu Uyên thì còn có thể giải thích, nhưng nếu giết Hoàng thượng, không chỉ nàng bị liên lụy mà cả Tống gia cũng không thoát được tội.
Mặc kệ việc phải giấu diếm thân phận, Yến Tuyền biến thành phượng hoàng lửa, ẩn mình trong tầng mây giữa bầu trời đêm tiến vào hoàng cung cùng với Huyền Thanh.
Lúc bay qua phủ đệ của Tiêu Cửu Uyên, nhìn xuống dưới có thể thấy bên trong đang cực kỳ hỗn loạn, có người đang cưỡi ngựa chạy đến hoàng cung để báo tin. Yến Tuyền không thể không tăng tốc độ, phải tìm được Hoa Thái Tuế trước bọn họ.
Các cánh cửa đi vào cung đã bị khoá, nhiều người vẫn đang ngủ, Yến Tuyền bay thẳng vào hậu hoa viên. Nàng nghĩ hôm nay Tiêu Cửu Uyên song tu thì chắc Hoàng thượng cũng đang song tu, nhìn thái độ của Hoàng đế với Tiêu Cửu Uyên thì xem ra ông ấy vẫn tin tưởng Mật Tông.
Chưa tới gần Ngự hoa viên đã nghe thấy tiếng gõ mõ chói tai vang lên từ đó. Mỗi một tiếng lại đi kèm với tiếng thở hổn hển của nữ tử, không cần phải nói, chắc chắn đó là tiếng mõ thịt mà đám quạ đen nhắc tới.
Huyền Thanh nằm trên người Yến Tuyền không khỏi run người, sau khi niệm vài câu chú ngữ thì nói: “Tiếng rên của cô nương này thật kỳ lạ, có thể mê hoặc lòng người.”
“Trước đây biểu ca đã nói Ô Lan công chúa dùng mị thuật mê hoặc Hoàng đế, Tiêu Cửu Uyên đã ra tay thu phục Ô Lan công chúa để làm lô đỉnh cho Hoàng thượng song tu.”
Khi nói chuyện, Yến Tuyền đã bay vào Ngự hoa viên, khác với Tiêu Cửu Uyên, chỗ Hoàng thượng chỉ có một minh phi, lúc này nàng ta đang bị Hoàng thượng dùng dùi đánh vào mõ thịt giữa hai chân.
Các cung nhân hầu hạ cũng bị ảnh hưởng tiếng rên mị hoặc của Ô Lan công chúa, tất cả đều mất thần trí, người thì ôm cây cột mà cọ, người thì ôm thân cây, có là thái giám cũng không thoát được, nhưng họ lại không thể phát tiết, chỉ có thể xoa nắn, cọ xát cho đỡ thèm.
Khung cảnh cực kỳ dâm loạn hoang đường, giữa một đám người đang trần trụi triền miên, Yến Tuyền và Huyền Thanh cố gắng tìm kiếm bóng dáng của Hoa Thái Tuế.
Muốn tìm một con mèo nhỏ giữa Ngự hoa viên thật sự rất khó. Trong lúc họ đang tìm kiếm, Hoàng thượng đã tụng xong rồi, ông ấy đặt dùi xuống, cầm côn thịt giữa hàng đặt trước hang thịt ướt đẫm của Ô Lan công chúa rồi đâm vào.
Lúc côn thịt đâm vào huyệt, dường như thực sự có một đoá hoa sen nở rộ ở chỗ hai người giao hợp. Ngay lúc này, một bóng đen lao ra từ bụi cỏ, lao thẳng đến vị trí trái tim của Hoàng đế.
Yến Tuyền lập tức bay tới như mũi tên rời dây cung, vỗ cánh hất Hoa Thái Tuế ngã xuống đất.
Yến Tuyền chặn được sát chiêu của Hoa Thái Tuế nhưng sự xuất hiện của họ đã làm gián đoạn việc song tu của Hoàng đế, thế nên chân khí của Hoàng thượng bị dội ngược lại, ông ấy phun ra một ngụm máu tươi, chưa kịp nói tiếng nào đã ngã lên người Ô Lan công chúa lúc này cũng đã hôn mê.
Yến Tuyền vội vàng đặt Huyền Thanh xuống để nàng ấy đi xem Hoàng thượng, còn mình thì tiếp tục đối phó với Hoa Thái Tuế.
Lúc này đôi con ngươi màu vàng đã biến thành màu đỏ như máu, ánh mắt sắc bén tràn ngập sát khí, nó đã nhận Yến Tuyền, nói: “Ngươi tránh ra! Ta muốn giết tên hôn quân kia!”
“Có gì thì để về nhà nói sau.”
Yến Tuyền kéo mạnh Hoa Thái Tuế đi, nó không muốn nên bắt đầu giao chiến với nàng. Nhưng bây giờ nó hoàn toàn không phải là đối thủ của Yến Tuyền, không đến hai chiêu đã bị Yến Tuyền bắt lại.
Lúc bọn họ đang đánh nhau, đám cung nhân bị tiếng rên của Ô Lan công chúa mê hoặc đã tỉnh táo lại, nhìn thấy cảnh tượng này bèn vội vàng chạy trốn khắp nơi. Đến khi Yến Tuyền khống chế được Hoa Thái Tuế thì Huyền Thanh cũng đã kiểm tra thương thế của Hoàng thượng xong. Nàng ấy lắc đầu với Yến Tuyền, cứu được nhưng chân khí dội ngược, đan điền vỡ nát, nếu muốn khôi phục sẽ cực khó, có thể giữ mạng đã là giỏi lắm rồi.
Vừa nói xong, những cung nhân chạy trốn lúc nãy đã đưa thị vệ tới, Huyền Thanh nhanh chóng ra quyết định, nói: “Ngươi đưa Hoa Thái Tuế đi trước đi, ta ở lại chữa trị cho Hoàng thượng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận