Chương 263

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 263

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

A Tự vừa chuẩn bị đồ vừa phàn nàn.
“Tiểu quận chúa thật sự kiêu ngạo…”
Chức Vụ h0àn hồn, thấy một mình hắn bận rộn,liền nhanh chóng bước tới giúp đỡ.
“Hồi nhỏ Hạnh Ngọc không như vậy…”
Nàng vô thức muốn tìm lý do để bào chữa cho đứa nhỏ này, nhưng nói đến đây lại nhận ra nếu nhắc đến chuyện cũ có lẽ sẽ lỡ miệng tiết lộ những điều không nên nói.
Nàng dừng lại, quay sang A Tự nói, “Không nói những chuyện này nữa, hôm nay A Tự dạy ta bắn cung được không?”
Đợi đến khi nàng học xong cách bắn cung thì sẽ nhờ hắn dạy nàng cưỡi ngựa.
A Tự lập tức cười đáp, “Được thôi.”
Vài ngày trước A Tự đã dạy Chức Vụ một số nguyên tắc cơ bản để Chức Vụ tự luyện trước, hôm nay A Tự tiếp tục hướng dẫn nên nàng không còn vụng về như trước nữa.
Khi A Tự dạy nàng thử bắn vào Trim bay trên trời, hắn cúi đầu nhìn chăm chú vào đầu ngón tay trắng nõn của mỹ nhân, nhận ra tư thế của nàng quá tốn sức, liền cúi xuống điều chỉnh các ngón tay nàng vào vị trí chính xác.
Khi mùi hương thoang thoảng lướt qua mũi, A Tự ngẩng lên, mới nhận ra mình đã đứng quá gần tiểu thư.
A Tự ngẩn người tɾong chốc lát, Chức Vụ nhẹ giọng hỏi “A Tự, như thế này đúng chưa?”
A Tự nhìn chăm chú khuôn mặt nàng, quên mất phải kiểm tra cách cầm cung của nàng, nhưng miệng lại vô thức khen ngợi, “Đúng rồi, tiểu thư làm rấttốt…”
Nhưng Chức Vụ đã giữ tư thế kéo dây cung tɾong thời gian khá lâụ Nàng vẫn chưa thuần thục kỹ thuật này, khi sức lực kiệt quệ, nàng vô tình buông tay khiến mũi tên bay ra ngoài.
Trước khi nàng kịp phản ứng, mũi tên đã bắn về phía một con hắc mã tráng kiện.
Mũi tên lướt qua bàn tay đang cầm dây cương của đối phương.
Chức Vụ đứng sững lại, khi nhìn rõ người cưỡi ngựa là ai, tim nàng không khỏi thót lên.
“Hoàng thượng…”
Các tùy tùng phía sau lập tức hoảng hốt, may mà thiên tử không bị thương.
Yến Ân cúi đầu nhìn vết mờ trên mu bàn tay.
Y nhấc mắt lên, ánh mắt bao quát cả hai người họ, giọng lạnh lùng hỏi “Tại sao ngươi lại ở đây?”
Chức Vụ vội vã đặt cung tên xuống, giải thích, “Tâu Hoàng thượng, dân nữ đi the0 Tiểu quận chúa đến đây.”
Yến Ân nhìn thấy hai người họ kề sát nhau, hờ hững ra lệnh thuộc hạ tịch thu cung tên của họ.
Sau đó y quất ma͙nh roi vào lưng ngựa, bóng hình biến mất tɾong rừng.
Chức Vụ suýt nữa làm y bị thương nên đương nhiên không dám phản kháng.
Khi những thị vệ không chút khách khí tịch thu cung và tên, A Tự nhướng mày nói “Hoàng thượng thật bá đạo, ngay cả dân thường chúng ta bắn cung cũng không cho phép.”
Chức Vụ vẫn còn run sợ trước cảnh vừa rồi, “Ta suýt nữa đã làm Hoàng thượng bị thương… Tịch thu cung tên thôi là đã được bệ hạ khoan hồng rồi.”
Khi hai người quay về, họ thấy số lượng ngựa cũng đã ít đi.
A Tự nhớ ra hôm nay tɾong cuộc săn mùa xuân, thiên tử có thể gặp phải thích khách.
Hắn quyết định rủ Chức Vụ đi đến bờ sông bắt cá.
Đó sẽ là nơi an toàn nhất, khi mọi việc kết thúc, tiểu thư cũng có thể trở về bình an vô sự với hắn.
A Tự từng là một tay bắt cá cừ khôi.
Chức Vụ ngồi bên bờ chịu trách nhiệm canh lửa để nướng cá. A Tự thấy nàng thích thú, có lẽ bản tính đàn ông khiến hắn muốn thể hiện trước mặt nàng, hắn cho rằng cá ở bên bờ quá nhỏ và nhiều xương liền nhảy thẳng xuống sông, lặn sâu để bắt cá lớn.
Chức Vụ dặn dò hắn một câu “Cẩn thận nhé,” rồi ngồi chờ trên bờ.
Thời gian trôi qua nhanh chóng.
Chức Vụ nghĩ sau buổi trưa không còn hoạt động gì nhiều nữa, cuộc săn bắn hôm nay cũng nên kết thúc.
Chức Vụ nghe thấy phía sau rừng có tiếng động.
Nàng ngẩng đầu lên và thấy một bóng dáng cao lớn xuấthiện giữa cánh rừng.
Ban đầu Chức Vụ giật mình hoảng sợ, nhưng khi người đó tiến lại gần, nhìn rõ dung nhan của người này, nàng không khỏi ngạc nhiên.
Huyền Khuê bước ra khỏi rừng và nhìn thấy Chức Vụ.
Y bước thẳng tới chỗ nàng với một mục đích rõ ràng.
Chức Vụ chưa hết kinh ngạc, miệng chỉ kịp thốt lên một từ “Ngươi” đã bị đối phương nắm chặt cánh tay.
Chức Vụ cảm nhận lực tay hắn rấtma͙nh, ánh mắt nàng càng thêm khó hiểu, “Địa Yếm, sao ngươi lại ở đây?”
Nếu trí nhớ của nàng không sai, Địa Yếm là cậu bé tɾong thôn Đào Hoa, từng bị nuôi như một con chó.
Giờ đây, y đã trưởng thành cao lớn thế này, lại xuấthiện tại đây…
Nhưng Huyền Khuê nhìn nàng chằm chằm rồi trực tiếp kéo nàng đi không chút do dự.
Y dễ dàng bắt nàng như đang săn mồi, sau đó đưa nàng đến một hang động.
Huyền Khuê dẫn nàng vào tɾong, đẩy nàng một cái, giọng ồm ồm nói “Đi đi, ngươi là đồ của chủ nhân.”
Chức Vụ bước loạng choạng, nhận ra tɾong góc hang có một nam nhân, nàng bất giác cứng đờ.
Tại sao Địa Yếm lại nghĩ rằng nàng là đồ của Yến Ân?

Bình luận (0)

Để lại bình luận