Chương 263

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 263

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngôn Trăn nhìn hai chỗ trống khác: “Các cậu ấy không đi?”
“Không biết.” Tưởng Nghi nhún vai, “Một người thực tập ở công ty, một người bận ra nước ngoài, đều đi sớm về trễ, chúng mình cũng lâu không trò chuyện.”
“Vậy chúng ta đi thôi.”
Tưởng Nghi thu dọn một chút, hai người sóng vai nhau ra khỏi ký túc xá, một đường đi về phía cửa sau trường học. Đối diện cửa sau chính là phố ăn vặt, buổi tối vô cùng náo nhiệt, buổi trưa lại có vẻ hơi quạnh quẽ.
Tưởng Nghi dẫn cô đi vào một nhà hàng gia đình, gọi vài món ăn, Ngôn Trăn cũng không có gì để xoi mói, im lặng ăn, chợt nghe Tưởng Nghi đột nhiên cảm thán nói: “Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt đã bốn năm, chúng mình cũng sắp tốt nghiệp rồi.”
Ngôn Trăn nuốt cơm xuống, nở nụ cười: “Cậu không phải học nghiên cứu sinh sao? Còn phải đợi thêm ba năm nữa.”
“Nói thì nói như vậy, nhưng các bạn học đều mỗi người đi một ngả, ít nhiều vẫn có chút sầu não, tuy rằng phòng ngủ của chúng ta…” Cô do dự một chút, “Nhưng chung quy vẫn là bạn học, về sau không biết khi nào mới có thể gặp lại.”
Ngôn Trăn ngược lại không có gì lưu luyến, uống một ngụm đồ uống, không nói chuyện.
Tưởng Nghi nhìn cô, suy nghĩ một chút vẫn quyết định nói ra: “Trăn Trăn, kỳ thật mình vẫn cảm thấy, cậu rất tốt, chỉ là không quá thích tự biện giải cho mình, dẫn đến mọi người đối với cậu đều có chút hiểu lầm. Lúc trước có rất nhiều lần lớp liên hoan, có người nói muốn gọi cậu, nhưng luôn luôn có người phản bác nói cậu là lớn tiểu thư của tập đoàn lớn, sao có thể hạ thấp thân phận đến quán cơm nhỏ như thế này. Nhưng hôm nay, mình mời cậu tới nơi này, cậu cũng không nhíu mày một chút nào, vẫn ăn rất vui vẻ. Lần trước làʍ t̠ìиɦ nguyện viên cũng vậy, sau đó mình nghe nói bọn họ cho cậu đi rót trà, mình thật sự hoảng sợ, bởi vì trong ấn tượng của mình, cậu căn bản không có khả năng sẽ làm chuyện như vậy, nhưng vì giúp mình cậu vẫn làm.”
“Cho nên có đôi khi mình cảm thấy, bọn họ chỉ là không có tiếp xúc hiểu rõ cậu, dựa vào ấn tượng bên ngoài, liền cảm thấy cậu cao cao tại thượng, ỷ vào trong nhà mình có tiền, bộ dáng xinh đẹp, không thèm đem những người khác để vào mắt, sau lưng cậu có rất nhiều người bàn tán, nhưng cậu cũng chưa từng so đo qua.”
“Đâu có gì đáng phải so đo, cũng sắp tốt nghiệp rồi.”
“Cậu thật rộng lượng. ” Tưởng Nghi cười, lại thở dài, “Mình không làm được, luôn quá để ý đến cái nhìn của người khác.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận