Chương 264

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 264

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chân khí của Hoàng thượng bị dội ngược, ông ấy và Ô Lan công chúa cùng nhau ngất đi, tạm thời không có ai biết chuyện Yến Tuyền có thể hóa thành phượng hoàng. Nếu nàng rời đi vào lúc này, Huyền Thanh sẽ gánh tội một mình nhưng có thể bảo đảm an toàn cho nàng và Tống gia.
Yến Tuyền hiểu ý của Huyền Thanh, nàng nhìn Hoàng đế đang nằm dưới đất không cử động được, nói với Huyền Thanh: “Chờ ta.”
Sau đó bèn đưa Hoa Thái Tuế rời đi.
Trở lại thiện đường, Yến Tuyền hỏi Hoa Thái Tuế: “Nói đàng hoàng cho ta biết, rốt cuộc là vì sao bỗng nhiên ngươi lại giết Tiêu Cửu Uyên và Hoàng thượng?”
“Không phải là bỗng nhiên, meo, ta đã không vừa mắt chúng từ lâu rồi, chỉ là không có cơ hội ra tay mà thôi, meo.” Hoa Thái Tuế vẫn hồn nhiên cho rằng mình không sai, còn nói lý lẽ: “Ta cũng muốn giúp ngươi và Tống Thanh Dương mà, meo, chỉ cần chúng chết, các ngươi sẽ không phải lo chúng lại ra tay với các người từ đằng sau nữa, meo.”
“Hồ đồ, nếu chuyện này có thể giải quyết dễ dàng như vậy, ta còn phải chờ đến bây giờ sao?” Yến Tuyền tức muốn chết, cũng may là Tuyệt Tình thảo vẫn còn tác dụng, nhanh chóng làm nàng bình tĩnh lại: “Trước khi ngươi đưa ra quyết định, tại sao không bàn bạc với ta và Huyền Thanh trước?”
Hoa Thái Tuế lộ vẻ khinh thường: “Bàn bạc thì có tác dụng gì không, meo? Huyền Thanh chịu khổ dưới tay hắn ta như vậy mà các ngươi vẫn nén giận, để ta phải đích thân ra tay, meo.”
“Ngươi cho rằng làm vậy là đang giúp chúng ta sao? Ngươi cho rằng tại sao Huyền Thanh lại chủ đông ở lại trong cung? Ám sát Hoàng thượng là tội lớn liên lụy tới cửu tộc, chúng ta có thể rời đi dễ như trở bàn tay, nhưng những người khác thì sao đây?”
“Người khác sống chết như thế nào không liên quan tới ta, meo.”
Yến Tuyền không thể tin Hoa Thái Tuế sẽ nói những lời này, dù từ trước đến nay Hoa Thái Tuế luôn căm ghét cái ác, có thù tất báo nhưng sẽ không làm ra những việc tàn nhẫn máu lạnh như vậy. Nếu không nó có khác gì những việc ác mà Ngũ Thông Thần đã làm đâu?
Yến Tuyền cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng cũng chỉ là cảm giác, nàng không thể nói cụ thể không đúng ở chỗ nào.
Chẳng lẽ ngoại trừ Tiêu Cửu Uyên, vẫn còn người khác muốn dồn họ vào chỗ chết?
Yến Tuyền cẩn thận nhớ lại nhưng cũng không có manh mối gì khác.
Nàng nhìn chằm chằm vẻ mặt tàn nhẫn của Hoa Thái Tuế, híp mắt lại rồi đánh nó ngất xỉu.
Nếu nàng không thể nhận ra chỗ không đúng thì để người khác làm đi, hôm nay là ngày trăng tròn, vậy thì đến chợ quỷ thôi.
Yến Tuyền tìm Vấn Thiên Cơ trước, Vấn Thiên Cơ quan sát rồi nói: “Mỗi một giáo phái đều có một tuyệt chiêu của mình, Phật gia là phổ độ, Đạo gia là tu hành, Âm Dương là cân bằng, Vu giáo là phù chú. Rõ ràng là nó đã trúng chú của Vu giáo rồi.”
“Vu thuật sao? Phải tìm vu y để giải à?” Thời gian gấp gáp, Yến Tuyền vội vàng hỏi, lần trước nàng đã tìm tới vu y ở chợ quỷ để giải quyết Ngũ Thông Thần, nếu hắn ta có thể giải quyết chuyện này thì tốt rồi.
“Khó mà nói được, ngươi có thể đi hỏi thử.”
Rời khỏi chỗ của Vấn Thiên Cơ, Yến Tuyền đi vào bên trong tìm kiếm, may mà vu y lần trước vẫn đang đặt quầy ở chỗ cũ.
Vu y nhìn Hoa Thái Tuế là biết ngay, hắn ta nói: “Nó trúng chú thuật của Tát Mãn giáo.”
Tát Mãn giáo là truyền thừa của vu giáo cổ xưa, không có miếu hay điện thờ, cũng không có tổ tiên, chỉ cần là thần linh thì bọn họ sẽ tế bái hết. Bởi vậy có một vài tên yêu tinh quỷ quái giả làm thần tiên để kiếm chút hương khói, bọn chúng không bị ràng buộc bởi phép tắc, dù là giết người hay phóng hoả hay bất cứ yêu cầu gì chúng cũng làm được. Dần dần, số lượng tín đồ của chúng tăng lên, danh tiếng của bọn yêu tinh quỷ quái này còn đứng trên một vài vị thần phật có uy tín khác, vậy nên trong Tát Mãn giáo cũng xuất hiện một vài cách để khống chế bọn này.
“Động vật muốn tu hành thì phải tu người trước rồi mới tu tiên, tu người là tu cơ thể, tu tiên là tu tâm. Con mèo nhỏ này mới nhập đạo không lâu, thú tính chưa hết, chưa thể có được cơ thể con người, chỉ cần kích thích thú tính trong cơ thể nó là có thể mê hoặc nó lớn khai sát giới.”
“Vậy bây giờ phải làm sao?”
“Khi vu sư hạ chú phải có vật trung gian, muốn giải chú thì phải tìm ra vật trung gian đó rồi đốt hoặc phá huỷ. Vật trung gian này có thể là lông tóc, móng tay, máu, cũng có thể bát tự sinh thần, tranh và nhiều thứ khác nữa, với động vật như con mèo nhỏ này thì lông là lựa chọn tốt nhất. Nhưng dù biết đối phương dùng lông để hạ chú thì cũng rất khó để tìm ra cọng lông bị hạ chú đó.”
Vu ý có tâm cứu giúp nhưng không có lực.
Theo lời vu ý nói, Yến Tuyền hoàn toàn không thể tìm ra vu sư đã hạ chú Hoa Thái Tuế trong một khoảng thời gian ngắn, không tìm được vu sư cũng có nghĩa là không thể chứng minh Hoa Thái Tuế vô tội.
Yến Tuyền suy nghĩ rồi nói: “Vu y các ngươi có thể chữa được đan điền bị vỡ không?”
Người nào cũng có một chuyên môn cụ thể, vu y là lớn phu, có lẽ sẽ có cách chữa cho Hoàng thượng. Chỉ cần Hoàng thượng còn sống, chuyện này vẫn còn cơ hội xoay chuyển.
Yến Tuyền che giấu thân phận của Hoàng đế, kể lại ngắn gọn chuyện vừa rồi cho vu y.
“Tất cả cơ quan trong cơ thể con người đều cần khí huyết để vận hành, nếu khí hư máu sẽ ứ đọng, mà đan điền chính là cốt lõi của khí. Khi đan điền bị vỡ, khí sẽ tan, khí tan máu sẽ ngừng, người sẽ chết. Cách duy nhất để người này sống sót là đắp nặn lại đan điền trước khi hồn phách tan biến, hoặc là dùng đan điền của người khác đổi lấy đan điền của người đó giống như cách ta đã chữa cho lão khất cái vậy.”
“Vậy người bị đổi đan điền sẽ chết à?”
“Đúng vậy.”
Yến Tuyền không muốn dùng mạng của một người khác để cứu Hoàng đế.
“Làm sao để nặn lại đan điền vậy?”
“Nặn lại đan điền nói khó không khó, nói dễ không dễ, trong có một loại thuốc dẫn khó tìm.”
“Ngươi nói đi.”
“Ngươi đã từng nghe nói đến nước Vô Căn Âm Dương chưa?”
Yến Tuyền lắc đầu.
“Nước Vô Căn Thiên Đại là mưa, nước Vô Căn Âm Dương là nước mắt, cần phải lấy một giọt nước mắt thật lòng của một đôi nam nữ có quan hệ huyết thống với người đó.”
Nếu cần nước mắt của người có quan hệ huyết thống thì người đó phải là cha nương, huynh đệ, nhi nữ của Hoàng đế. Phụ mẫu của ông ấy đã cưỡi hạc về trời, đa số huynh đệ đã chết, người còn sống cũng đang ở đất phong của mình, không về quay về nhanh chóng được, vậy chỉ còn nhi nữ.
Ông ấy có sáu nhi tử, năm nhi nữ, chọn hai người từ mười một người chắc không khó đâu nhỉ?
Nghĩ như vậy, Yến Tuyền lại đến chỗ đạo y hỏi thử cũng nhận được đáp án giống vậy, nàng bèn quay lại chỗ vu y, mời hắn ta đi theo nàng vào trong cung một chuyến. Còn nước còn tát, tóm lại là vẫn phải thử một lần.
Lúc vu y mới biết người được chữa là Hoàng đế, hắn ta lau mồ hôi trên trán, nhưng vẫn nể tình Yến Tuyền mà đồng ý. Nhưng hai người vừa mới bước ra khỏi chợ quỷ đã nhận ra trên đường toàn là quan binh, tiếng chuông tang vang vọng khắp trời đêm.
Chỉ có vài người được phép dùng chuông tang trong cung, rất có thể là Hoàng thượng đã băng hà, thật kỳ lạ, không phải Huyền Thanh đang chữa trị cho ông ấy sao? Tại sao còn chưa đến một đêm mà Hoàng thượng đã chết rồi?
Yến Tuyền thầm than không ổn, vội vàng đưa bạc cho vu y rồi chạy nhanh về nhà.
Thị vệ lớn nội đã tới nhà, hai huynh đệ Tống Thanh Bình và Tống Thanh Vân đã bị bắt đi, những người khác bị tạm giữ trong nhà, thị vệ lớn nội canh gác khắp nơi.
Lúc Yến Tuyền đang nghĩ cách đi vào thì Huyền Thanh tới, Yến Tuyền hơi bất ngờ, hỏi: “Làm sao ngươi ra ngoài được?”
“Phúc bất trùng lai, hoạ vô đơn chí. Lần trước lúc đấu pháp với lạt ma, ta sơ ý bị dồn vào chân tường, thế nên ta đã đề phòng trước. Quả nhiên, hôm nay đã có chỗ dùng tới.”
“Ngươi ra ngoài được là tốt rồi, rốt cuộc trong cung đã xảy ra chuyện gì?”
“Chuyện đêm nay chính là kế hoạch của Đại hoàng tử và Hoàng hậu nương nương.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận