Chương 264

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 264

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ăn cơm trưa xong, ánh mặt trời vừa tới đỉnh điểm, hai người tản bộ dọc theo con đường rợp bóng cây trong sân trường, Tưởng Nghi lải nhải kể cho cô nghe chuyện bát quái trong khoảng thời gian này, còn nói buổi tọa đàm hôm nay nhất định phải đi sớm một chút, đề phòng không chiếm được chỗ ngồi, nghe cô nói vậy, Ngôn Trăn tỏ vẻ nghi hoặc: “Trước đây mình tưởng tọa đàm không có lần nào ngồi đầy mà?”
Tưởng Nghi kinh ngạc: “Cậu không biết hôm nay ai tới sao? Mình nghe nói rất nhiều nữ sinh ngoại viện đều chạy tới nghe giảng.”
“Ai tới?” Điện thoại trong túi Ngôn Trăn vang lên, cô vừa xem vừa nói, “Mình nhận được thông báo, nói là vì chúc mừng kỷ niệm ngày thành lập trường, học viện tốn nhiều sức lực, mời rất nhiều doanh nhân nổi tiếng tổ chức một loạt chủ đề tọa đàm, hôm nay là buổi đầu tiên, đề nghị mọi người đều phải tham gia.”
Nói xong, cô nhận điện thoại: “Alo?”
Tưởng Nghi đứng một bên nhìn cô nói chuyện điện thoại, mãi vẫn không tìm được cơ hội trả lời.
“Thầy bảo mình đưa văn kiện qua.” Cúp điện thoại, Ngôn Trăn nhìn về phía Tưởng Nghi, “Nếu không cậu qua giảng đường trước? Mình đưa xong đi tìm cậu sau.”
Tưởng Nghi gật đầu: “Vậy mình đi trước đây, tạm biệt.”
Ngôn Trăn trở về phòng ngủ lấy văn kiện, chạy tới lầu trên của học viện, đi thang máy lên, dọc theo đường đi đến văn phòng hành chính. Sau giờ ngọ văn phòng có chút vắng vẻ, cô nghe thấy tiếng bước chân của mình rõ ràng mà quanh quẩn trên hành lang trống trải, tựa như nốt nhạc nhảy nhót.
Qua một khúc cua, nốt nhạc lập tức bị xáo trộn bởi nhịp điệu ồn ào vang dội hơn. Cô dừng bước, xa xa nhìn thấy hành lang bên kia xuất hiện một đám đông ồn ào, trong nháy mắt chật ních con đường nhỏ hẹp, người dẫn đầu hình như là giáo sư môn khóa của cô.
Ngôn Trăn tiến cũng không được, lùi cũng không được, đành phải dừng bước, hơi nghiêng người, để những người này qua trước.
Tiếng bước chân hỗn loạn càng ngày càng gần, đoạn đối thoại đứt đoạn cũng truyền vào tai cô:
“Tầng này là trung tâm hành chính của chúng tôi, văn phòng hành chính ở chỗ này, cũng có một phòng hội nghị cỡ lớn…”
Nghe như đang giới thiệu với một vị khách.
Cô cúi đầu xuống, chỉ hy vọng những người này nhanh chóng đi qua.
“Phòng hội nghị này không phải địa điểm diễn thuyết hôm nay của chúng ta, sau khi dẫn Trần tổng tham quan xong chúng ta sẽ xuất phát tới lớn giảng đường…”
Giống như chọc tới điểm mấu chốt, Ngôn Trăn theo bản năng ngẩng đầu, trùng hợp đối diện với một đôi mắt đen kịt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận