Chương 265

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 265

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chờ sau khi anh giảm cơn ho, cảm giác không thể nói bằng lời trong lòng Ôn Điềm lại tăng lên mức khó có thể chịu đựng nổi.
Cô hỏi: “Anh, vì sao đêm nay anh muốn dẫn em tới khách sạn thuê phòng?”
Ôn Diệc Tư trực tiếp lật người qua, ôm cô vào trong lồng ngực, cúi đầu đè lên vai cô.
Một tay khác duỗi tới giữa hai chân, sờ sờ lên phần đùi lạnh lẽo của cô, sau đó luồn vào phía dưới khăn tắm dùng ngón giữa xoa nhẹ giúp cô.
“Ôn Điềm, anh rất nhớ em.”
Cô nắm được cổ tay Ôn Diệc Tư, vốn muốn nhẫn nhịn nhưng khi nghe được lời anh nói, cuối cùng cô vẫn chui vào trong ngực anh, dính sát lại với anh.
Trong phòng rất yên tĩnh, vốn không có bất kỳ âm thanh gì, mãi tới khi trên giường phát ra tiếng rên rỉ khó nhịn thật nhỏ, cách chăn vẫn có tiếng nước ào ạt khi cắm huyệt…
Ôn Điềm dạng hai chân ra để ngón tay anh qua lại cắm rút trong cơ thể mình.
Anh dùng ngón giữa cắm thẳng vào trong động thịt của cô, tiếng nước dính nhớp phá vỡ môi âm hộ nhỏ, chuyển vòng, móc đào, sau đó ngón tay khép lại quấy lung tung bên trong.
Cuối cùng anh ngồi quỳ lên trong chăn, hoàn toàn tách rộng hai chân cô ra, một tay đè lên âm đế xoa nắn, một tay lặp lại cắm rút ở tiểu bức ướt át.
Anh cứ dùng ngón tay cắm cô như vậy thật lâu, sau đó lại nâng chân cô lên đặt bên miệng liếp xút.
Anh nắm giữ phản ứng cơ thể của cô, ngón tay nhanh tới độ giường cũng bị rung động kẽo kẹt.
Tiếng thở gấp của Ôn Điềm càng lúc càng nhanh, ngón chân bị anh mút chặt trong khoang miệng, tay Ôn Diệc Tư thì đang đẩy nhanh tốc độ cọ xát âm đế.
Giây tiếp theo, gương mặt thần chí không rõ của cô đỏ bừng lên, tiểu huyệt xoắn chặt lấy ngón tay anh.
Cô cong người lại, phun ra trong lòng bàn tay anh.
“A… Anh… Ưm a… Anh… Anh…”
Ôn Điềm nắm chặt ga giường, anh chỉ dùng ngón tay đã có thể khiến huyệt và âm đế cùng lúc cao trào.
Ôn Diệc Tư liếm liếm ngón tay ướt dầm dề của mình sau đó lại cúi đầu liếm cánh môi ướt đẫm, đầu lưỡi lật từng mảnh thịt mềm ra liếp xút.
Anh liếm sạch số chất lỏng ướt át kia giúp cô, sau đó lại rút khăn tắm đã bị dâu thủy triều xuy làm ướt đẫm ném qua bên cạnh, trực tiếp cởi quần áo trên người mình ra đắp lên người cô, cứ để thân thể trần trụi như vậy mà ôm chặt lấy thân thể cô.
“Anh muốn ôm em như vậy ngủ một đêm.”
Dù đã dùng tay đẩy Ôn Điềm tới cao trào, nhưng anh vẫn không cứng rắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận